Về phía tỉnh, Vương Trạch Vinh đã đưa được Tiền Hồng đảm nhiệm chức vụ Phó trưởng ban thường trựcTổ chức cán bộ. Có vị trí này trợ lực, tiếp theo hắn lại nghĩ đến tình hình của bộ máy Thị ủy thành phố Xuân Dương. Sau khi thương nghị với Cổ Duy Thành xong, rất nhanh chóng hắn liền bắt đầu điều chỉnh và bổ sung bộ máy của Thị ủy thành phố Xuân Dương.
Lúc này trong Thị ủy thành phố Xuân Dương có mười một Thường ủy, ngoại trừ Vương Trạch Vinh ra còn có đám người Lý Ích Tài, Trâu Tùng Diệu, Mạc Đại Bưu, Kỳ Hiền Mẫn, Dương Kế Thuận, Giang Vân Đảng.
Việc điều chỉnh bộ máy Thị ủy thành phố Xuân Dương đã trở thành đại sự của toàn bộ nhóm cán bộ trong thành phố. Rất nhiều người muốn tìm các phương pháp để chạy chọt Vương Trạch Vinh, bắt đầu có nhiều người bắt đầu bộc lộ tài nghệ của mình. Phó Thị trưởng thành phố Xuân Dương Lục Đào Nguyên vẫn thường xuyên quan sát đến tình hình liên quan đến Thường ủy. Hắn vẫn luôn luôn tin tưởng một đạo lý rằng bất kể người nào cũng đều có giá, chỉ là để mua được thì phải trả giá lớn hay nhỏ mà thôi.
Vốn trong việc này thì Lục Đào Nguyên thực hiện cực kỳ cẩn thận. Từ một cán bộ nhỏ bé phát triển lên đến Phó Thị trưởng, hắn phát hiện thủ pháp của mình đến nay vẫn chưa từng gặp phải sai lầm, vừa an toàn lại vừa hiệu quả.
Trong lý giải của Lục Đào Nguyên thì trong sinh tồn của xã hội thì có người thích danh, có người thích lợi lại có người thích sắc đẹp. Bất kể là dạng người gì, chỉ cần tìm được đúng điểm chuẩn mà người ta yêu thích, tung ra một đòn thì chắc chắn đạt được hiệu quả.
Ngồi ở trong phòng làm việc, Lục Đào Nguyên nhớ lại quãng đường mà mình đã đi qua. Hắn nhớ rõ một lần giao dịch chiếm được tiện nghi nhất là lần phát triển từ chức Chủ tịch xã trở thành Phó Chủ tịch huyện. Lúc ấy Bí thư Huyện ủy là một người cơ bản không có một kẽ hở gì có thể chui qua được, nhìn qua thì chính là dạng người đối nhân xử thế vô cùng quang minh chính đại.
Lúc ấy Lục Đào Nguyên sau khi âm thầm quan sát một thời gian rất lâu, sau đó mới phát hiện ra Bí thư Huyện ủy này lúc không có việc gì là lại nghiên cứu các đồ dùng cổ trong gia đình. Hắn liền tìm được trong xã một cái ghế bành đưa đến nhà Bí thư Huyện ủy, cùng với hắn thảo luận về công nghệ chế tác các đồ dùng cổ trong gia đình. Chính vì cái ghế này mà hai người đã trở thành bạn tốt, không lâu sau khi báo lên cấp trên việc chọn người đảm nhiệm chức Phó Chủ tịch Huyện, với sự sắp xếp của chính mình mà đã thành công trong việc tiến chức.
Lúc này, Lục Đào Nguyên phát hiện ra rằng đã là thời kỳ mấu chốt. Hiện tại bộ máy Thị ủy thành phố Xuân Dương đang thiếu người, nếu Vương Trạch Vinh có thể đồng ý mình được tiến chức thì gần như chắc chắn việc này đã được quyết định.
Nâng chén trà lên uống một ngụm, trên mặt của Lục Đào Nguyên các nếp nhăn xếp thành hàng, đến mắt cũng trở nên như sợi chỉ. Hắn đúng thật không nghĩ ra được là Vương Trạch Vinh này thích điểm gì.
Đối với Vương Trạch Vinh này, Lục Đào Nguyên đã phân tích trong thời gian rất lâu. Thông qua phân tích, vấn đề đầu tiên được Lục Đào Nguyên loại trừ là việc Vương Trạch Vinh thuộc dạng người thích sắc đẹp, tiếp theo lại loại trừ hắn thuộc dạng người yêu thích danh lợi.
Lấy tay gõ nhẹ trên bàn, Vương Trạch Vinh đầu tiên là con rể của Hạng Nam, mà Hạng Nam là ai, Hạng Nam là Phó Thủ tướng. Cưới cô con gái của người này thì cho dù Vương Trạch Vinh có mấy cái gan cũng không dám ra ngoài làm loạn với những người con gái khác. Vì thế, Vương Trạch Vinh là người không dám tham sắc.
Sắp xếp loại bỏ sự tình này, sau đó Lục Đào Nguyên lại loại trừ tiếp việc Vương Trạch Vinh là người yêu thích danh lợi. Từ việc xảy ra một loạt các sự kiện như vậy trong tỉnh Bắc Dương này thì có thể thấy được trong thời điểm này Vương Trạch Vinh đang được dư luận thổi phồng trở thành một nhân vật, đấu sĩ gì đó chống th*m nh*ng. Mà quan sát người này lại có thể thấy rằng người này trong đối nhân xử thế đúng là rất là khiêm tốn.
Đương nhiên, Vương Trạch Vinh là người lăn lộn trên chốn quan trường thì chắc chắn hắn sẽ thích địa vị, nhưng cho dù thế nào thì mình cũng không thể cấp cho hắn điều này được.
Vương Trạch Vinh tham tiền chăng? Suy nghĩ một hồi hắn lại lắc lắc đầu. Từ lúc Vương Trạch Vinh tới tỉnh Bắc Dương này, từ biểu hiện cho thấy hắn chưa bao giờ thu lễ vật, đây là việc mà tất cả mọi người đều biết. Mà quan trọng hơn nữa là vợ của Vương Trạch Vinh hiện giờ đang cầm đầu một công ty lớn, trong ý nghĩ của bọn họ thì đúng là tiền bạc không phải là vấn đề.
Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Đào Nguyên cố gắng tìm hiểu một cách cẩn thận xem rốt cuộc là Vương Trạch Vinh thích cái gì.
- Lão Lục, tối thế này mà vẫn ở đấy sao?
Tiếng điện thoại di động vang lên, sau đó Lục Đào Nguyên nghe được từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng. Trong lòng hắn bất chợt nhảy lên, dường như hắn đã bắt được điểm mấu chốt nào đó.
Điện thoại đến là do vợ ngoài giá thú của Lục Đào Nguyên, đây là một giảng viên đại học.
Sau khi cúp điện thoại, Lục Đào Nguyên vỗ mạnh một cái lên đùi. Rốt cuộc hắn cảm thấy đã tìm ra được nhược điểm của Vương Trạch Vinh.
Tuy rằng Vương Trạch Vinh cưới con gái của Phó Thủ tướng làm vợ nhưng chẳng lẽ trong lòng hắn lại không có ý tưởng muốn hái hoa ngoài.
Vương Trạch Vinh một mình tới tỉnh Bắc Dương này, trong thời gian dài như vậy hắn vẫn phải ngăn chặn các h*m m**n trong cuộc sống sinh hoạt. Một người trẻ tuổi sống như vậy chẳng lẽ lại không có lúc phát cuồng lên?
Lén lút sắp xếp cho hắn một cô gái thì có lẽ hắn sẽ thật cao hứng.
Nói đến chuyện yêu đương vụng trộm thì với một Vương Trạch Vinh dư thừa tinh lực như vậy đúng là một việc rất có lực hấp dẫn.
Càng nghĩ càng cảm thấy điều này đúng, nhưng lúc này Lục Đào Nguyên lại đang tự hỏi là có thể sắp xếp cái loại con gái như thế nào? Con gái bình thường thì không thể được, tốt nhất chính là loại người tràn đầy khí chất tao nhã mà lúc trên giường lại có thể hầu hạ đàn ông được sảng khoái. Mà để như vậy lại hoàn hảo nhất phải là một cô gái có xuất thân đàng hoàng.
Có chút khó khăn!
Lục Đào Nguyên phát hiện việc này có phần rất khó khăn.
Ở trong phòng ngồi suy xét một thời gian dài, sau đó ánh mắt hắn sáng lên. Cô gái như thế không phải là tình nhân của mình là Thường Lệ có một em gái tên là Thường Giai hay sao. Cô gái này là một giảng viên đại học ở Xuân Dương, khí chất tốt, dáng hình đẹp, ánh mắt lại như làn nước. Nghe bảo cô gái này hay tập yô-ga, nếu mà như vậy thì ở trên giường cô ta có thể có nhiều động tác mà người khác không thực hiện được.
Không biết như thế nào, vừa nghĩ đến đây thì trong đầu Lục Đào Nguyên lại sinh ra một ít h*m m**n t*nh d*c.
Sau khi có ý tưởng này, rốt cuộc hắn đã trở về trạng thái bình tĩnh. Đi ra từ văn phòng, hắn lập tức chạy thẳng một mạch tới nhà của Thường Lệ.
Trong quá trình công tác của Lục Đào Nguyên, Thường Lệ cũng thường xuyên cho em gái mình trở thành người phụ nữ của Vương Trạch Vinh thì cũng không uổng phí lắm nên Thường Lệ gọi em gái là Thường Giai đến làm một hồi công tác tư tưởng. Công tác này không ngoài chính là khuyên em gái mình trở thành một người đàn bà bí mật của Vương Trạch Vinh. Chỉ cần đi theo Vương Trạch Vinh khẳng định là có tiền, hơn nữa quyền thế cũng chắc chắn rất lớn.
Đúng thật là một cơ hội cần phải nắm thật chắc, bởi vì vừa lúc Thường Giai cũng có một cô bạn, cô bạn này được một cán bộ âm thầm bao dưỡng rồi sau đó trước mặt Thường Giai, cô ta liền lên mặt. Một cô gái được một cán bộ huyện bao dưỡng mà đã có quyền thế như vậy. Đừng nhìn thấy vẻ bề ngoài của Thường Giai có vẻ lạnh lẽo mà không nghĩ rằng cô ta cũng hy vọng có ngày mình sẽ vượt lên được cô bạn kia. Hơn nữa có bà chị rất mất công sức khuyên nhủ, lại nhìn thấy chị bởi vì theo Lục Đào Nguyên mà trong nhà mình đã thay đổi được diện mạo. Đặc biệt là em trai mình thông qua quan hệ của Lục Đào Nguyên được thăng chức lên thành trưởng phòng. Do vậy mà trong suy nghĩ của cô cũng bắt đầu tiếp nhận một chuyện như vậy.
Lại suy nghĩ về Vương Trạch Vinh, cô đã thấy người này trên Ti vi, đây là người trẻ tuổi, dáng vẻ cường tráng. Cuối cùng với việc này cô cũng gật đầu chấp thuận.
Ngay lúc này thì Vương Trạch Vinh không biết được các sự tình đang diễn ra. Lục Đào Nguyên âm thầm thao tác một kế hoạch dụ Vương Trạch Vinh vào bẫy.
Sau khi chuẩn bị kỹ việc này, Lục Đào Nguyên vội vàng chạy tới Vương Trạch Vinh để báo cáo công tác.
Gặp được Vương Trạch Vinh, Lục Đào Nguyên biểu hiện ra ngoài một bộ dáng cực kỳ nghiêm túc, tiến hành báo cáo thành thì chắc chắn sẽ có một chút các biến số, trong việc này thì thời gian không chờ đợi người được.
Lục Đào Nguyên cũng không biết rằng đối với các hành vi của hắn trong việc cố ý lấy lòng Vương Trạch Vinh thì không chỉ không có tác dụng mà ngược lại bởi hắn đã làm như vậy nên kết quả là Vương Trạch Vinh đã trực tiếp gạch tên hắn trong danh sách đề cử đi.
Nhìn thấy Vương Trạch Vinh đã đi khỏi, hắn đi một vòng rồi lại quay về địa điểm ăn cơm. Kết quả hắn phát hiện là Thường Giai cũng đã rời đi, Thường Lệ thì nhìn về phía hắn, trong ánh mắt của cô mất đi cái loại tình cảm như ngày xưa nữa.
- Ngày mai các em nhanh chóng liên lạc với Vương Trạch Vinh đi.
Lục Đào Nguyên căn bản không để ý đến suy nghĩ của Thường Lệ, vừa nhìn thấy cô liền lớn tiếng nói.
Trong lòng Thường Lệ vốn đã vạn phần ủy khuất, nghe nói như thế cũng không nói cái gì, liền cầm cái túi xách xoay người đi ra phía bên ngoài. Trong lòng cô đột nhiên toát ra một suy nghĩ, bất kể như thế nào thì mình cũng phải đi theo để câu dẫn Vương Trạch Vinh cho Lục Đào Nguyên nhìn thấy rằng mình cũng không phải là người có thể tùy tiện vứt bỏ.
Nhìn một bàn ăn trên đó đầy đồ ăn thừa, Lục Đào Nguyên phát hiện là hôm nay có lẽ mình đã là một việc sai lầm.
Một mình ngồi ở chỗ kia kiểm tra lại chính xác các tình huống diễn ra, trên mặt hắn lộ ra một loại vẻ mặt thể hiện sự khó hiểu.
Chẳng lẽ Vương Trạch Vinh này trong vấn đề kia lại có vấn đề, đã sắp xếp một cặp chị em xinh đẹp như hoa như vậy mà không ngờ cũng không có một chút cảm giác.
Lần đầu tiên Lục Đào Nguyên phát hiện lý luận kia của chính mình là bất cứ người nào cũng có thể mua được đã xuất hiện vấn đề.
💬 Bình luận chương