Diệp Khai nghĩ tới bán súng ống đạn dược, không khỏi nhớ tới thiếu tá Victor Bout, cũng không biết gần đây hắn hỗn như thế nào?
Hai lần trước sinh ý buôn bán súng ống vũ khí, thiếu tá Victor Bout đem về thật nhiều châu báu kim cương, nhưng khoảng thời gian này lại chợt yên lặng, không biết đang bận rộn chuyện gì, Diệp Khai nhớ tới chuyện này liền gọi điện thoại cho Trương Tam cùng Lý Tứ bên Xô Viết hỏi thăm tình hình gần đây của bọn họ.
- Hắn sao, gần đây hắn đi các tiểu vương quốc Ả Rập rồi…
Trương Tam nói ra trong điện thoại.
Nguyên lai mấy ngày gần đây, thiếu ta Victor Bout đang bề bộn đem trung tâm nghiệp vụ dời tới các tiểu vương quốc Ả Rập, bởi vì nơi này là đầu mối then chốt của mậu dịch cùng vận chuyển không trung giữa Châu Á, Châu Âu cùng Châu Phi.
- Vì sao hắn lại nghĩ ra đi tới bên đó?
Diệp Khai cảm thấy có chút kinh ngạc.
- Chỉ là ngẫu nhiên phát hiện ra, gần đây thế cục Xô Viết rất loạn, chính phủ hoàn toàn rối loạn, chẳng khác gì biến thành tê liệt, người thừa cơ hội này muốn kiếm tiền thật sự là rất nhiều, bên trong Xô Viết đột nhiên lại xuất hiện thật nhiều kẻ có tiền, những người này kiếm tiền xong lại không dám dùng trong Xô Viết, cho nên đều chạy tới Dubai.
Trương Tam giải thích.
Bởi vì thiếu tá Victor Bout phát hiện, một nhóm người vừa buôn bán lời thật nhiều tiền đều hứng thú với việc mua sắm miễn thuế tại Dubai, cho nên hắn bắt đầu chuyển buôn bán sang nơi này, mở rộng nghiệp vụ vận chuyển không trung từ Xô Viết tới các tiểu vương quốc Ả Rập.
Trên đường sinh ý này, chẳng những có thể làm sinh ý vũ khí đạn dược, đồng thời cũng có rất nhiều sinh ý khác, nói thí dụ như Victor Bout phát hiện, nguyên loại kiếm lan Châu Phi lại được phi thường hoan nghênh ở các vương quốc Ả Rập, ở nơi này một gốc kiếm lan có thể bán được một trăm đô la, mà ở tại Nam Phi nơi sinh sản mỗi gốc chỉ có giá hai đô la.
- Ánh mắt của nhị thiếu gia quả thật là không tệ, Victor Bout rất có ý nghĩ kinh tế, khứu giác cũng vô cùng linh mẫn.
Trương Tam có chút bội phục nói với Diệp Khai:
- Hiện tại Victor Bout thiếu tá đi Nam Phi làm nghiệp vụ, ngoại trừ buôn bán súng ống vũ khí, trên đường về còn thu thập thật nhiều kiếm lan, một máy bay vận tải của hắn có thể vận chuyển được tới hai mươi tấn kiếm lan, sinh ý này so với việc in ấn tiền mặt còn nhanh hơn. Hơn nữa hắn đang rất cố gắng mở thêm thị trường mới, kể cả Angola, Cameroon, Trung Phi, Guinea, Kenya, Liberia, Rwanda, Siera Leona, Nam Phi, Sudan, Swaziland cùng với Uganda vân vân, hiện tại trên bản đồ Châu Phi, đã chọc đầy cờ đỏ nhỏ của chúng ta.
- Chàng trai thật giỏi giang ah!
Diệp Khai nghe xong cũng có một ít tán thưởng.
Tuy lúc trước hắn đã biết được thiếu tá Victor Bout nhất định sẽ không làm hắn thất vọng, nhưng hắn chỉ hiểu rõ về Victor Bout qua bộ phim điện ảnh đời sau Vua Của Chiến Tranh, lần này tự mình tham dự hợp tác cùng hắn, mới phát hiện tiểu tử kia thật sự là giỏi giang, cũng rất có thiên phú.
- Các anh ở bên kia cũng nên coi chừng một chút, lưu ý sưu tập tình báo mẫn cảm, trọng yếu nhất là phải chú trọng vấn đề an toàn của chính mình.
Diệp Khai biểu đạt lời an ủi với nhân viên.
Lại nói tới, hiện tại hoàn cảnh trong Xô Viết thật quá náo loạn, không ngừng phát sinh xung đột nhỏ, tổng tống Gobachev Xô Viết đã hoàn toàn bị mất quyền lực, tổng thống Boris Yeltsin của Nga đang trắng trợn cướp đoạt quyền lãnh đạo, kể cả việc khống chế đối với quân đội, mà tất cả những tổng thống của các nước cộng hòa gia nhập liên minh đều đang học hỏi theo.
Xô Viết giải thể đã bày ra trước mắt, đoán chừng là chống chọi được tới cuối năm khi trao đổi điều ước sẽ có được kết quả.
- Đa tạ nhị thiếu quan tâm.
Trương Tam nở nụ cười trong điện thoại:
- Cảm giác còn không sao, nếu như thật sự không được, chúng tôi sẽ trốn vào bên trong sứ quán.
Chỗ tốt khi làm việc cho Diệp gia chính là vô cùng thuận tiện, vô luận là quân đội hay lực lượng nào khác đều có thể mượn lấy, nói thí dụ như bên trong sứ quán, nhất định có nhân viên tình báo, muốn liên lạc vô cùng đơn giản, hơn nữa đối phương nhất định sẽ nể tình, dù sao Lê thúc chính là đầu lĩnh của hệ thống tình báo, trong hệ thống có được quyền hạn rất lớn.
- Còn có một tình huống, nhị thiếu gia nên chú ý một chút, nghe nói xưởng đóng tàu Hắc Hải hiện tại đã đình công rồi, chỉ là chúng tôi xét thấy tình thế chung quanh phức tạp nên chưa kịp đi chứng minh tình hình này, nhưng đoán chừng tin tức này hẳn là thật sự.
Trương Tam nhớ tới chuyện này liền nói với Diệp Khai.
- Tình huống này rất trọng yếu.
Diệp Khai nghe xong lập tức khởi lên tinh thần.
Lúc trước hắn đi du lãm qua xưởng đóng tàu Hắc Hải, chủ yếu là cảm thấy thật hứng thú đối với nhà máy, đồng thời cảm thấy hứng thú đối với hai chiếc mẫu hạm, lúc này biết được xưởng đóng tàu Hắc Hải đã đình công, đương nhiên liền động động đầu óc.
Ý tưởng mua về "Varyag" Diệp Khai chưa từng buông tha qua, trên thực tế hắn hi vọng thời gian mua sắm có thể tận lực sớm hơn một chút, thuận tiện cố gắng đem một ít kỹ thuật chế tạo lấy tới tay.
Những tài liệu này nếu dưới tình huống bình thường cơ hồ không thể nào nắm bắt được tới tay, nhưng hiện tại Xô Viết đang lâm vào một đoàn hỗn loạn, toàn bộ những nước cộng hòa gia nhập liên minh đang tranh quyền đoạt lợi vô cùng nghiêm trọng, như vậy cũng tạo cho Diệp Khai cơ hội tốt phi thường.
- Các anh có thể bỏ lại những sự tình khác trong tay, chuyên tâm tìm hiểu rõ tình huống của xưởng đóng tàu Hắc Hải, sau đó tôi sẽ phái chuyên gia đi qua thương lượng với mọi người, hi vọng sẽ ra tay với những mục tiêu trọng điểm kia.
Diệp Khai tỏ vẻ. Truyện được thuận tiện, nếu như làm quá rõ ràng chỉ sợ sẽ xử lý không tốt.
Nhị lão gia tử cũng biểu thị ra nỗi khó xử của chính mình.
Cao tầng trong nước đối với vấn đề mẫu hạm kỳ thật cũng không hoàn toàn giống nhau, có một ít người cảm thấy thứ này không thích hợp tình hình trong nước, tiêu phí quá nhiều, chúng ta lại không cần giống như nước Mỹ chạy ra ngoài diễu võ giương oai, mẫu hạm chỉ là vô dụng thôi!
Cho nên nếu việc này bị lộ ra tiếng gió, sợ là sẽ khởi lên mưa bão, nhị lão gia tử thật không muốn động tới tài chính đã ít ỏi trong tay đi thu mua kỹ thuật hạch tâm của Xô Viết.
- Việc này cũng không phải là vấn đề gì lớn, để cháu giải quyết là được rồi.
Diệp Khai ngược lại vô cùng hào phóng.
Kỳ thật Diệp Khai đã sớm nghĩ tới vấn đề này, khi hắn buôn bán súng ống tại Xô Viết, đã tồn tại chút tâm tư, bởi vì cùng cao tầng quân đội đạt tới một ít giao dịch tư nhân dễ dàng, cho nên Diệp Khai có thể rất nhẹ nhàng lưu chuyển tài chính trong cảnh nội Xô Viết, cho nên muốn dùng để mua kỹ thuật tài liệu cũng không uổng phí bao nhiêu công phu.
Mấu chốt làm chuyện này còn đợi thế cục của Xô Viết có thể tiếp tục chuyển biến xấu thêm nữa hay không.
Cho dù không lâm vào trong khủng hoảng hiện tại, nhưng cao tầng trong quân đội Xô Viết đã bắt đầu buôn bán máy b** ch**n đ** cùng địa không đạn đạo, nếu đợi tới khi nguy cơ triệt để nổ tung, dân chúng ngay cả ổ bánh mỳ cũng không có, kỹ thuật tư liệu kia là cái rắm gì?
Hiện tại Diệp Khai đang đợi chính là thời cơ xấu sắp đến, vì vậy các công tác trong các phương diện đều phải chuẩn bị đầy đủ, hắn cũng có một ít kỳ vọng nhỏ có thể không lâu sau khi tình huống phi thường gian nan, đoán chừng hắn cho vận chuyển vài máy bay vận tải vật dụng hàng ngày cùng thực vật là có thể đem những tài liệu giá trị liên thành kia bỏ vào trong túi mình.
Nếu như gặp phải vận khí tốt, nói không chừng ngay cả chuyên gia cũng có thể lừa gạt được một nhóm trở về, dù sao bọn họ cũng cần phải ăn cơm thôi.
Hiện tại chỉ hi vọng ngày này nên mau chóng đến ah!
💬 Bình luận chương