- Diệp lão hổ, đứa cháu này của anh thật không đơn giản.
Lúc đồng chí Phương Hòa rời đi còn cảm khái nói với Diệp lão gia tử một câu như vậy.
Sau khi bọn họ đi khỏi, Diệp lão gia tử mới đi dùng cơm với Diệp Khai.
- Lời cháu nói hôm nay đúng là có điểm đề tỉnh người khác.
Diệp lão gia tử vừa gắp miếng thịt hấp cho đứa cháu vừa nói.
Tuy tuổi đã cao nhưng Diệp lão gia tử cũng không kiêng ăn mặn, chỉ đảm bảo tỷ lệ cân đối giữa thịt và đồ ăn.
Diệp Khai vẫn tương đối đồng ý với cách làm này, dù sao cũng không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ chuyện lớn. Mỗi ngày Diệp lão gia tử đều phải xử lý quốc gia đại sự, suy nghĩ căng thẳng, tiêu hao năng lượng nhiều, nếu như chỉ ăn rau cỏ củ cải trắng cơm trắng thì sẽ không chịu nổi.
- Có mấy lời mà cháu nói vẫn tiện hơn so với ông nội.
Diệp Khai đáp.
- Ừ Dùng bữa, ăn thêm đi.
Diệp lão gia tử không phản bác, chỉ bảo Diệp Khai ăn nhiều thêm một ít.
Kỳ thật, trong lòng Diệp lão gia tử tựa như gương sáng, mọi chuyện đều rành mạch.
Dù đồng chí Phương Hòa cũng tốt, đồng chí Sở Phong cũng thế, đều có quan hệ riêng với Diệp lão gia tử rất tốt, bất đồng giữa hai người là bất đồng về chính kiến, không phải ân oán cá nhân. Chính vì vậy mà Diệp lão gia tử gần đây vẫn giữ thái độ trung lập dĩ nhiên không tiện bày tỏ thái độ thiên về bên nào.
Đúng như Diệp lão gia tử nói với Diệp Khai, Diệp gia không cần đứng vào đội ngũ của ai. Diệp gia có có người đủ lực để xoay chuyển tình thế, cũng có người bình thường vô năng nhưng tuyệt không có người thừa nước đẩy thuyền.
Diệp lão gia tử đối với thái độ của Bộ tuyên truyền gần đây cũng có điểm không hài lòng.
Đồng chí Sở Phong đức cao vọng trọng cùng nhân vật cao cấp như đồng chí Phương Hòa, thậm chí là một số nguyên lão trong đảng đều là những người biết lắng nghe. Bộ tuyên truyền lại có ý áp chế tiếng nói của phái cải cách, thậm chí không cho đồng chí Phương Hòa đăng bài trên báo, đây chắc chắn không phải ý của đồng chí Sở Phong mà chỉ sợ là ý của cấp dưới thầm đoán ý rồi làm bậy.
Có một số người không có chính kiến của mình, chỉ dựa theo ý cấp trên, thừa gió bẻ măng. Diệp lão gia tử dĩ nhiên rất xem thường người như vậy.
Trên thực tế, Diệp lão gia tử biết ý tứ của đồng chí Phương Hòa hôm nay tới đây đề cập tới cha của Diệp Khai là Diệp Tử Bình.
Nhưng nói đi thì nói lại, Diệp lão gia tử cũng không hy vọng hai vị đại lão của đảng trong kinh thành đấu đá nhau. Không dễ ổn định được cục diện chính trị trong nước, cần phải ra sức duy trì nên ông không tiện tỏ thái độ, dù rằng ông cũng không hài lòng với một số biểu hiện của Bộ tuyên truyền.
Diệp Khai nói vậy ngược lại đề tỉnh Diệp lão gia tử, đồng thời cũng chỉ ra trọng điểm mà đồng chí Phương Hòa cần làm.
Nếu như không khí ở bên kinh thành nặng nề, vậy thì xuôi nam một chuyến xem sao.
Hiển nhiên, đồng chí Phương Hòa cảm thấy đề nghị của Diệp Khai rất hay.
Đi ra ngoài, trời cao biển rộng, có tương lai. Bạn đang xem truyện được , chậm sẽ ảnh hưởng đến kinh tế phát triển quốc kế dân sinh, quá nhanh cũng không được, nhanh sẽ khiến các phương diện phát triển không cân đối, thậm chí cũng có khả năng sinh ra một số nhân tố không ổn định.
Nên lúc nhấn ga cần phải nhấn ga, lúc nên phanh xe cũng đồng dạng phải phanh xe, đây là chuyện tất nhiên.
- Nhìn trên đại cục vẫn là giải phóng tư tưởng chưa đủ. Đợi đến lúc lúc nào đó, mọi người có thể hiểu chính xác vấn đề này thì chân phanh và chân ga cũng không phải là quan hệ đối lập mà là một chỉnh thể, một chiếc xe hơi không thể thiếu hai bộ phận quan trọng này.
Diệp lão gia tử cảm khái nói với Diệp Khai.
💬 Bình luận chương