Theo như Nhị lão gia tử nói thì lần này điều tra Cố Hoán Chi rất thuận lợi. Chỉ tính riêng thời gian hắn còn công tác ở quân khu Phương Nam đã phạm rất nhiều tội, có thể bắt được ngay.
- Tư lệnh Viên Từ Sâm của quân khu Phương Nam là hảo hữu của bác cả, chuyện điều tra nội tình của Cố Hoán Chi cũng không phải quá phức tạp.
Nhị lão gia tử nói với Diệp Khai.
Diệp Khai gật đầu, hắn cũng biết rõ những chuyện liên quan đến quân đội gần đây đều lấy ổn định làm chủ, không muốn tự nhiên đâm ngang. Nhưng nếu như yếu nhân trong quân muốn xử lý ai thì lại là chuyện khác.
Hiện giờ là Diệp lão gia tử cùng Nhị lão gia tử cùng một chỗ phát lực, đồng thời sau lưng tựa hồ còn có bóng dáng của đồng chí Phương Hòa. Dưới hợp lực to lớn như vậy dĩ nhiên sẽ không có ai dám chính diện đối chiến, Cố Hoán Chi dù là trung tướng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn.
Bất quá Nhị lão gia tử cũng nói:
- Vấn đề rất nhiều, nhưng có một số việc không thể công khai.
- Vậy là sao?
Diệp Khai mới nghe còn chưa rõ, hỏi lại một câu.
Vừa hỏi hắn đã hiểu ngay, đại khái lại là liên quan đến một quy tắc ngầm nào đó của quân đội. Truyện được bằng chứng.
- Chẳng lẽ cháu biết chuyện gì?
Nhị lão gia tử kinh ngạc.
- Mang theo người tới đây...
Diệp Khai thì thầm bên tai Nhị lão gia tử mấy câu.
Nhị lão gia tử nghe xong, lập tức không chần chờ, vung tay nói với thư ký:
- Triệu tập đại đội đặc nhiệm trực thuộc quân ủy, 10 phút sau hành động!
Thư ký lập tức gọi điện thoại bắt đầu điều động nhân thủ, 10 phút sau, hai mươi chiếc xe việt dã quân dụng từ căn cứ phóng ra, tập hợp tại địa điểm quy định.
Nhị lão gia tử dẫn theo Diệp Khai, lái xe thẳng đến một chỗ trong trung tâm Kinh Thành.
Trong nội thành có một số khu vực khá khép kín, chỗ này ngoại trừ là nơi làm việc của lãnh đạo cao cấp còn là cấm cung đại nội trong truyền thuyết, cũng có mấy chỗ là tài sản riêng của các ngành quyền lực.
Nhị lão gia tử cùng Diệp Khai ngồi trên xe, theo sự chỉ đường của hắn phóng nhanh tới một khu quân sự.
Chế độ quản lý của khu quân sự cũng không thể ngăn được người phụ trách thực tế của quân ủy.
Một đoàn người nối đuôi nhau mà vào, phóng tới một biệt thự ba tầng xa hoa nấp trong cây xanh.
- Cháu nói là chỗ này?
Nhị lão gia tử nhìn tòa biệt thự, cũng không thấy có gì đặc biệt.
Trên thực tế, Nhị lão gia tử cũng không có khả năng hoàn toàn chưa nghe qua vấn đề trong cao tầng quân đội, chỉ là nước quá trong ắt không có cá, bất cứ chuyện gì cũng vậy. Chỉ là chưa tới mức tạo uy h**p tới quân đội thì thái độ xử lý là dân bất nói quan không truy xét.
Tội không xử đại phu, lễ không làm với thứ dân, cán bộ cao cấp có đãi ngộ đặc biệt của cán bộ cao cấp, đây là quy tắc ngầm định. Dù Nhị lão gia tử là người phụ trách thực tế của quân ủy cũng không nên tùy tiện can thiệp, chỉ tố cho một đám người nhân cơ hội chỉ trích.
- Chứng cứ nặng ở bên trong...
Diệp Khai chỉ vào tòa biệt thự nói.
- Cháu chắc chắn?
Nhị lão gia tử nghiêm túc hỏi.
Diệp Khai khẽ gật đầu, không nói gì.
Trên thực tế, ngoại trừ thân tính của Cố Hoán Chi thì không mấy ai biết trụ sở bí ẩn này.
- Vào xem một chút đi.
Nhị lão gia tử thấy Diệp Khai chắc chắc liền nói với một viên tướng.
- Tuân lệnh.
Viên trung tướng kính chào theo nghi thức quân đội rồi chỉ huy cấp dưới phá cửa mà vào.
Viên cảnh vệ trưởng đảm nhiệm quản lý khu này thấy thế kinh hãi, liên tục gọi điện thoại báo cáo:
- Thủ trưởng, đột nhiên có một đám quân nhân đang xông thẳng vào phủ tướng quân! Hiện tại đã bắt đầu phá cửa rồi!
💬 Bình luận chương