- Ba…
Một chén trà sứ trắng mới tinh bị ném trên mặt đất, lập tức vỡ vụn.
Cảnh vệ ngoài cửa nghe tiếng vội vàng chạy vào, nhìn thấy thủ trưởng đang ngồi trên ghế, sắc mặt tái nhợt, thập phần đáng sợ.
Hắn giữ im lặng đi vào, ngồi xổm người xuống bắt đầu thu dọn mảnh vỡ, nhưng trong lòng có chút kinh ngạc, vừa rồi nhìn thấy thủ trưởng tâm tình còn rất tốt, như thế nào đột nhiên chuyển thành âm trầm như thế đây? Xem ra còn có khả năng nổi lên bão tố.
Ủy viên trung ương trước kia, hôm nay là ủy viên Ủy ban cố vấn trung ương Trần Lập Phương, hiện tại tâm tình phi thường phiền muộn.
Ngày hôm qua cùng Lưu Bỉnh Chính tiến hành tiếp xúc, hai người cùng nghiên cứu một phen, quyết định tận lực bảo vệ Cố Hoán Chi, ít nhất không để việc này biến thành không thể khống chế, đang trong thời kỳ mẫn cảm như vậy tin tưởng cao tầng cũng không hi vọng vụ án Cố Hoán Chi th*m nh*ng bị huyên náo ra quá lớn, sẽ làm mặt mũi mọi người đều mất hết, không cách nào xuống đài. Truyện được dễ dàng.
Đồng chí Giang Thành lên vị trí số một thời gian chưa lâu, đối với rất nhiều công tác trung ương còn đang ở thời kỳ tìm hiểu, nhất là ở khu vực quân đội vừa mới tiếp nhận không lâu, cũng chưa dựng lên được uy tín của chính mình.
Sự tình trong quân đội luôn thật phức tạp, chỉ nói bên Quân ủy, đã có Diệp gia, Trần gia, Đổng gia, Sở gia, Vương gia, Khâu gia là các thế lực đại gia tộc can thiệp vào bên trong, rất khó điều khiển.
Trước kia đồng chí Giang Thành cũng chưa từng bồi dưỡng lực lượng của mình bên trong quân đội, cho nên khu vực này cũng biến thành nhân tố trọng yếu ảnh hưởng tới uy tín đầu sỏ số một của ông.
Chỉ là sự tình về quân đội gần đây thật sự mẫn cảm, nếu như không có cơ hội thích hợp đồng chí Giang Thành cũng không tiện xếp vào nhân mã của chính mình, dù sao mọi người đều cần một quá trình phát triển dần dần đó thôi.
Nhưng hôm nay Cố Hoán Chi đột nhiên xảy ra chuyện đã cho đồng chí Giang Thành một cái cớ để động thủ.
Trần Chiêu Vũ xem chừng ánh mắt đồng chí Giang Thành hẳn đang không chỉ với chức vị trung tướng quân đội nhất định sẽ không lọt vào trong mắt đồng chí Giang Thành.
Diệp lão gia tử đối với việc này ngược lại không hề có ý kiến.
Tất cả mọi người đều rất rõ ràng, Diệp gia cùng Trần gia luôn đối đầu, lực ảnh hưởng trong quân đội lại không kém bao nhiêu, lần này Trần gia bị bỏ lên lửa thiêu đốt Diệp gia đương nhiên vui cười nhìn thấy, ở trong vấn đề này sẽ không cần mở miệng phát biểu chuyện gì, nếu không sẽ tạo nên hiềm nghi nhìn thấy cháy nhà mà đi hôi của.
Việc đấu tranh chính trị tuy thật tàn khốc kịch liệt nhưng phong cách quý phái vẫn thật trọng yếu.
Chỉ có điều sau khi tan họp, Diệp lão gia tử gọi điện thoại cho nhị lão gia tử, hỏi thăm qua việc này.
- Sự tình của Cố Hoán Chi như thế nào khiến cho đầy đường đều biết?
- Chuyện này sao…
Nhị lão gia tử nghe xong chợt cười.
- Chú cười cái gì đây?
Diệp lão gia tử đối với người em trai của mình cũng hết cách.
- Ha ha, chuyện này sao, anh đi về hỏi cháu nội của anh đi, nó rõ ràng hơn một ít!
Nhị lão gia tử cười đáp.
- Nha…
Trong nội tâm Diệp lão gia tử hồ nghi, không biết việc này có quan hệ gì tới cháu mình.
Kỳ thật giữa hai anh em, bình thường chỉ dựa vào điện thoại câu thông, dù sao hai người bọn họ quyền cao chức trọng, một người là người lãnh đạo quốc cấp, thủ trưởng số hai, một người là người phụ trách thực quyền Quân ủy, nằm trong cơ cấu quyền lực trung tâm thống lĩnh quân đội, tuy là anh em ruột nhưng cũng phải có chỗ cấm kỵ, nếu không sẽ có không ít người đi nằm ngủ cũng sẽ không được yên.
Nhưng ngược lại cũng không cần lo lắng điện thoại sẽ bị người nghe trộm được, dù sao đây là tuyến điện thoại được giữ bí mật cao nhất trong cả nước, không có khả năng xuất hiện tình tiết bị lộ bí mật.
Trong nội tâm Diệp lão gia tử suy nghĩ, sau khi trở về phải gọi Diệp Khai đi qua, cẩn thận hỏi thăm một phen mới được.
💬 Bình luận chương