Ads
Thực sự thì xét về mặt thân phận, chức vị Thiếu tướng phó cục trưởng cục trung cảnh của Diệp Khai không hề nhỏ, đừng nói là có thể không cần nể mặt Lý Minh Dương, mà đánh vào mặt lão cũng chẳng lo áp lực gì.
Những người đang ngồi đây chẳng qua cũng chỉ là một đám quan chức địa phương, còn hắn là người đại diện hình ảnh của Trung ương, hơn nữa quyền lực không bị giới hạn như đám người nhỏ nhoi kia.
Lý Minh Dương nhận về một tiếng trách cứ của Diệp Khai, liền mất mặt vô cùng, bản mặt già cỗi đỏ bừng bừng.
Nói ra thì, lão cũng là nhân vật do đồng chí Hồng chính đề bạt, nhưng đứng sau lại là một vị lãnh đạo lão thành đã về hưu, cho nên trước giờ lão rất hoành hành ở Minh Châu, không thì đã chẳng thể được ngồi vào vị trí số bốn trong cuộc họp thường ủy với chức vị thư ký Ban chính pháp, vốn như vậy là rất bất thường.
- Ừm, có chuyện gì thì nói chuyện đó, chuyện khác đừng kéo vào.
Diệp Tử Bình ngồi tại vị trí đầu lĩnh lên tiếng, vẻ mặt khá là nghiêm túc, giọng nói không cao mấy, nhưng rất có trọng lượng.
Vừa rồi mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào Diệp Khai, lúc này mới bị giọng nói của Diệp Tử Bình kéo tỉnh lại, đến đây liền liên tưởng đến một việc, Diệp Tử Bình xưa nay chấp chính bình ổn, thực tế chỉ là không thích đa sự thôi, nếu phải luận về thực lực, thì tên con trai mười chín tuổi nhà ông cũng có thể buộc các thường ủy thành ủy không ngóc đầu lên nổi.
Về sức mạnh bản thân của vị ủy viên trung chính cục Diệp Tử Bình này, còn phải suy đoán nữa sao?
Diệp Khai gật đầu, trong số những người này, cũng chỉ có bố hắn Diệp Tử Bình mới có tư cách nói vậ, không chỉ vì ông là bố của Diệp Khai, mà còn vì chức danh ủy viên trung chính cục, ít nhất thì có thể để mắt tới thành viên cục trung chính hoạt động bên ngoài.
- Cùng lúc bắt giữ Hoàng Tùng Minh, các đồng chí phân cục đã tiến hành khám xét theo thông lệ nơi ở của hắn.
Diệp Khai giới thiệu.
- Không những tìm được lượng lớn thuốc phiện, mà đồng thời còn phát hiện một số thứ tương đối nhạy cảm, nơi ở của Hoàng Tùng Minh lại có cất giữ băng video làm chứng cứ, trong này có chứa nội dung đời tư cá nhân.
- Đúng.
- Diệp cục trưởng nói phải...
- Diệp tướng quân, vậy chuyện này xử lý thế nào đây?
Mọi người lại bàn tán xôm xả, nhưng xưng hô đã thay tên đổi kiểu.
Rất rõ ràng, họ bất kể việc cầu xin người khác, hay thực sự nhận thức lòng tôn sùng thân phận của Diệp Khai, đằng nào thì lần này cũng gọi Diệp Khai là Diệp cục trưởng hay Diệp tướng quân rồi, đây là một thay đổi vô cùng rõ ràng.
- Đồng chí Diệp Tử Bình sau khi thương lượng với tôi xong, quyết định, video của ai trả về người nấy, xử lý thế nào, thì các vị tự quyết định.
Diệp Khai trả lời.
- Còn về Hoàng Tùng Minh, phải giao cho cơ quan có can hệ để truy cứu căn nguyên và trách nhiệm.
- Quyết định này rất sáng suốt!
- Phải nghiêm khắc trừng trị hành vi gián điệp!
Mọi người nghe thế, mới buông lơi nỗi lo âu, biểu đạt thái độ chung kẻ địch về việc này.
Kỳ thực thì chuyện họ lo lắng nhất, là Diệp Tử Bình sẽ giữ những thứ này trong tay để làm quân cờ, như thế thì gay to.
Diệp Khai đi trước Bách Kiến Minh nhận ôm thùng video, đích thân lấy từng cuốn băng từ trong thùng ra, trả lại cho những ai có tên trùng trên nhãn ghi chú.
Khi hắn bước đến cạnh thư ký trưởng thành ủy Hà Thiên Lâm, thì do dự một lát, rồi lấy ra hai cuốn băng, chuyển qua tay Hà Thiên Lâm.
- Ơ?! – Hà Thiên Lâm lập tức sững sờ, ngẩng lên nhìn Diệp Khai.
💬 Bình luận chương