- Em trai, anh đi thăm cha, mấy ngày nữa sẽ tới tìm em.
Diệp Kiến Hoan và Diệp Khai nói mấy câu rồi đi cùng với chú Lê.
- Chúng ta cũng đi thôi.
Diệp Khai nhìn mấy người kia đi khuất rồi quay sang nói với Chung Ly Dư.
Ngồi trên xe điện, Chung Ly Dư bỗng nhiên cảm giác bất lực, tuy đây là khu quân đội quản chế nhưng nàng không hề biết về người thanh niên đã lấy đi sự trong trắng của nàng. Chuyện đến nước này, Chung Ly Dư cũng chỉ có đi theo hắn, để xem cuối cùng sẽ là gì?
Không bao lâu, hai người đến một tòa biệt thự ba tầng. Nhìn bên ngoài, tòa biệt thự hết sức bình thường, dáng vẻ cũ kỹ, sau khi đi vào mới biết hết sức sang trọng.
- Rốt cuộc anh là ai?
Chung Ly Dư tiến vào phòng, không nhịn được tò mò. Trên cả đoạn đường, Chung Ly Dư không có cơ hội để hỏi Diệp Khai, thậm chí ngay cả tên hắn cũng không biết.
Diệp Khai cười cười, ngồi vắt chân trên ghế sofa.
Hắn lấy mấy tờ giấy từ máy fax, nhìn qua rồi nhìn Chung Ly Dư vẻ hơi ngạc nhiên:
- 22 tuổi, thạc sĩ kinh tế?
- Anh điều tra em? Truyện được tự nhiên thì lập tức hiểu ngay.
- Ở đây có rất nhiều phòng, đêm nay em nằm ngủ đây đi.
Diệp Khai nói với Chung Ly Dư:
- Phòng tắm rất tiện nghi, em đi tắm đi, để anh lấy áo ngủ cho em.
Không bao lâu, Diệp Khai mang áo ngủ tới.
Chung Ly Dư tiến vào phòng tắm thấy Diệp Khai cũng không đi vào. Nàng cẩn thận đóng cửa lại rồi bật vòi sen ngồi xuống để mặc nước phun vào người. Nàng cũng không biết nói sao với chuyện xảy ra hôm nay.
Một khi bước ra một bước này, cơ thể nàng dường như đã biến đổi. Nhìn qua tấm gương hơi mờ vì hơi nước, Chung Ly Dư thấy khuôn mặt mình hơi tiều tụy, cảm giác như bị vùi dập. Nàng lau hơi nước trên mặt gương, thấy đôi má hơi ửng hồng. Nàng vẫn chưa từng trải qua một hồi gió mưa như vậy.
Dòng nước chảy từ trên xuống dưới, chảy qua vùng bí ẩn vừa trải qua tẩy lễ mưa gió, vẫn còn lưu lại màu trắng phấn nhạt đang mờ đi, dấu tích của cuộc đời thuần khiết. Chỉ là sau này nàng phải từ biệt cuộc đời như vậy rồi.
- Mình biến thành đàn bà rồi..
Chung Ly Dư hơi thất thần.
Lúc đi ra, Diệp Khai vẫn còn xem tư liệu về nàng vừa fax tới.
Chung Ly Dư tràn ngập tò mò nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Nàng không hiểu gì về người trẻ tuổi thần bí này nhưng trong lòng vẫn hi vọng kỳ tích có thể xuất hiện.
- Em Có một bạn trai?
Diệp Khai nghe thấy tiếng bước chân của Chung Ly Dư liền cau mày hỏi.
- Cái này Không phải...
Chung Ly Dư nghe xong thì sắc mặt trở nên ngượng nghịu, trong lòng chợt nhói lên:
- Chúng tôi Chỉ là bạn học không làm chuyện gì khác.
- Anh biết.
Diệp Khai gật đầu.
Chung Ly Dư thấy vẻ mặt bình thản của Diệp Khai thì trong lòng đột nhiên thấy tức giận. Dĩ nhiên đối phương biết thân thể trinh bạch của mình đã bị hủy hoại!
- Đã chia tay rồi.
Diệp Khai bỗng nhiên nói với Chung Ly Dư.
💬 Bình luận chương