Ban tổ chức tỉnh Ủy, tại phòng làm việc của Phó trưởng ban thường trực Biên Kỳ.
Tâm trạng của Biên Kỳ ngày hôm nay rất vui, trên tay anh ta cầm cây bút máy đang chỉ chỉ trỏ trỏ, nói với Trần Kinh với giọng sôi nổi đầy kích động:
-Cậu Trần này,cậu từng đề nghị việc kiến lập hệ thống quản lý giám sát cán bộ trực tuyến. Trước mắt, hệ thống trên cơ bản đã được hoàn tất! Một khi có hệ thống này rồi thì ban tổ chức chúng ta sẽ được bước vào thời kỳ của công nghệ thông tin! Đây là dấu hiệu thể hiện sự tiến bộ lớn, tôi nghĩ sự thay đổi này sẽ là một cuộc cách mạng thay đổi hoàn toàn bộ mặt của tổ chức!
Anh ta ngưng một lúc, lại nói:
-Trước mắt, hệ thống giám sát cán bộ trực tuyến này làm thí điểm, sau này công việc lựa chọn và điều hành cán bộ đều sẽ được thiết lập hệ thống trực tuyến, qua đó sẽ làm cho lĩnh vực quản lý tổ chức của chúng ta ngày một hiện đại hóa, công nghệ hóa, đẩy nhanh quá trình cải cách, thúc đẩy tổ chức đi lên!
Trần Kinh mở trang web của sở giám sát cán bộ tỉnh Sở Giang trong máy tính của Biên Kỳ ra, màu đỏ được thiết kế là màu chủ thể của trang web, bố cục sắp xếp gọn gàng dễ coi, ở vị trí bắt mắt nhất có một nút nhấn bên trên hiển thị dòng chữ : Tôi muốn khiếu nại .
Trên thanh công bố tin tức, mọi thông tin về các tổ chức và thông tin khiếu nại được hiển thị hết sức chi tiết và rõ ràng, khiến cho mọi người chỉ cần nhìn qua cũng biết được chức năng của trang web cũng như hiểu biết về tính chất, đặc điểm của việc tố cáo khiếu nại tổ chức.
Trần Kinh nói:
-Bộ trưởng Biên này, có thể chắc chắn một điều là khi tổ chức có được hệ thống này công việc giám sát cán bộ của chúng ta đã tiến thêm được một bước lớn! Tôi thấy qua cơ hội lần này chúng ta có thể tiến hành tuyên truyền mở rộng hệ thống trong phạm vi toàn tỉnh, tạo thành một làn gió mới trong công tác giám sát cán bộ.
Biên Kỳ cười hà hà nói:
-Được đấy Trần Kinh, ý tưởng này của cậu xứng tầm mà phải như Bộ trưởng Mễ đứng ra đề xuất mới đúng, cậu có muốn tôi đem chủ ý này của cậu báo cáo lên với Bộ trưởng Mễ không?
Trần Kinh tỏ vẻ ngại ngùng nói:
-Tôi kích động quá rồi! Có hệ thống này rồi, công tác của cơ sở mình chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh!
Hắn ngưng một lát, nói:
-Mà Bộ trưởng Biên này, việc tôi đề nghị thành lập Tứ Khoa, Bộ phê duyệt thế nào rồi?
Biên Kỳ có vẻ hơi trầm ngâm, nói:
-Vấn đề này Bộ vẫn còn đang thảo luận, mà chủ yếu là thảo luận với lượng công việc như hiện nay có nhất định phải thành lập thêm một phòng khoa như thế hay không, dù sao vào biên chế bây giờ cũng khó!
Trần Kinh nói:
-Sao lại không cần thiết lập một phòng khoa? Trước mắt chúng ta đã có được hệ thống trực tuyến, vấn đề quan trọng bây giờ là làm thế nào để mở rộng hệ thống và để vận dụng hệ thống ấy, hơn nữa đặc điểm của Internet là lượng thông tin rất lớn, thuận tiện và tốc độ thì nhanh hơn rất nhiều .
Có thể chắc một điều rằng khi đã có được hệ thống này thì lượng truy cập vào hệ thống chắc chắn sẽ tăng nhanh chóng, đến lúc đó e rằng số nhân viên của một phòng khoa cũng không đủ để xử lý hết công việc!
Biên Kỳ trầm tư một lát rồi nói:
-Cậu đề cử Thạc Lâm phụ trách Tứ Khoa, Thạc Lâm mà làm được à?
-Làm được chứ, sao lại không? Tứ Khoa là một khoa có tính đặc thù riêng, lựa chọn trưởng khoa không thể dựa vào đánh giá tuổi tác chức bậc hiện tại được! Thạc Lâm đúng là còn quá trẻ, nhưng làm việc hết mình, nhiệt huyết, hơn nữa sâu trong con người cậu ta có sự chính trực và chính khí. Có được hai điều này cậu ta thừa sức có thể phụ trách Tứ Khoa!
Trần Kinh nói.
Biên Kỳ hừ hừ nói:
-Thạc Lâm chính trực? Tôi thấy nó chỉ là đục nước béo cò mà thôi! Làm việc thì chẳng nghĩ gì đến hậu quả cả, cũng chẳng suy xét đại sự, chính trực gì mà chỉ ham cái lợi trước mắt, đây mà là cách làm việc đúng đắn sao?
Tôi thấy dạo này cách làm việc của Thạc Lâm tồn tại rất nhiều vấn đề lớn, có vài vụ nó đều làm hỏng hết cả!
Trần Kinh lặng người, hai môi từ từ khép lại.
Biên Kỳ nói những lời lẽ mắng mỏ Biên Thác Lâm, lẽ nào chẳng phải đang tự trách móc mình hay sao?
Xem ra trong vụ Cao Thọ Sơn, cách xử lý của Biên Kỳ cũng làm cho anh ta cảm thấy không hài lòng!
Hơn nữa, lại có Triệu An Sơn trước mặt Biên Kỳ tỏ thái độ không bằng lòng, Biên Kỳ chắc cũng nhận ra điều đó!
-Bộ trưởng Biên, mấy vụ án gần đây anh cũng không thể trách Thác Lâm được, những gì mà cậu ta làm đều là làm theo ý của tôi, anh có trách thì hãy trách mình tôi thôi!
Trần Kinh nói một cách bình tĩnh.
Sắc mặt Biên Kỳ có chút hòa hoãn hơn, giọng điệu có chút chậm dần, nói:
Trần Kinh này, tôi biết cậu cũng mới nhiệm chức, từ cấp cơ sở cậu mang đến nhiều thứ rất có ích, đây là việc tốt! Nhưng đôi lúc không thể áp dụng những phương thức làm việc ở phía dưới để vận dụng ở cơ quan được.
Tuy cậu chỉ là một Trưởng phòng, nhưng nhiều lúc một câu nói, một hành động đều có thể đứng ra đại diện cho Ban tổ chức tỉnh ủy chúng ta.
Giống như vụ án Cao Thọ Sơn, tôi trước kia chỉ muốn xử nhẹ một chút, để cho mọi việc tự dần dần hé lộ, chứ không nên vì vội vã mà làm cho cả một doanh nghiệp có tiềm năng của quốc gia trong chốc lát lao vào cảnh suy vong như thế
Hiện giờ ngoài kia truyền nhau rằng hiện trạng của tập đoàn khách sạn Sở Giang và những nguy cơ đang phải đối mặt đều bắt nguồn từ vụ điều tra Cao Thọ Sơn của Bộ bên mình.
Cách nhìn nhận như thế hoàn toàn không có căn cứ, nhưng những lời đồn đại đó cũng làm cho chúng ta trở nên bị động hơn rất nhiều! Cậu cũng là người thông minh, chắc cậu cũng hiểu được điều đó!
Trần Kinh gỡ cặp kính xuống, lấy khăn trong túi lau kính một cách cẩn thận, những lời lẽ của Biên Kỳ làm hắn bỗng nhiên nhận ra rằng có thể đằng sau vụ tập đoàn khách sạn Sở Giang sẽ dẫn đến sự xuất hiện của hàng loạt những đối đầu giằng co.
Những kiểu tranh giành đối đầu ấy có thể đã vươn tới phạm vi cấp tỉnh rồi.
Chức quyền khi đã lên đến tầm cấp tỉnh, mọi người đối đầu nhau thì thiên về quan niệm và vấn đề định hướng hơn, tập đoàn khách sạn Sở Giang là một doanh nghiệp nhà nước, thái độ của tỉnh đối với tập đoàn này không phải hoàn toàn mềm dẻo, tồn tại sự phân biệt cũng là điều tất nhiên.
Hiện giờ tập đoàn Sở Giang phát sinh vấn đề lớn như thế, phải chăng đồng nghĩa với việc thế cân bằng của cuộc đối đầu trên phạm vi cấp tỉnh đang có nguy cơ bị phá vỡ?
Nghĩ như thế, Trần Kinh đeo lại kính thành khẩn nói:
-Bộ trưởng Biên, vụ án này tôi đã không suy nghĩ kĩ càng, thiếu cân nhắc và thiếu kinh nghiệm xử lý! Sau này tôi sẽ để ý nhiều hơn, trước khi hành động sẽ suy nghĩ kỹ càng hơn! .
Biên Kỳ ở là khu Ngọc Sơn của thành phố.
Ngọc Sơn là nơi phong thủy bảo địa của Sở Thành, suối nước nóng ở đây có tiếng tăm trên toàn quốc.
Đến Sở Thành mà không ghé qua Ngọc Sơn thì cũng coi như là chưa từng đến đây!
Ở Sở Thành Ngọc Sơn mấy năm gần đây mới khởi lập một khách sạn cao cấp, mục tiêu khách hàng chính của khách sạn này là nhóm quan viên thượng lưu.
Điều kiện ở đây không thua kém gì những khách sạn năm sao, điều quan trọng là ở đây ẩn dật, cách xa khu thành thị ồn ào, náo động, hơn nữa các thiết bị vui chơi giải trí không thiếu một thứ gì cả.
Ở trong này nghỉ ngơi, vui chơi thư giãn là lựa chọn hàng đầu của các cán bộ, lãnh đạo khi đến với Sở Thành.
Nơi mà Ngũ Đại Minh và Trần Kinh gặp nhau chính là trong khách sạn cao cấp ở Ngọc Sơn.
💬 Bình luận chương