Người đi rồi, café vẫn nóng.
Miếng bít tết mới ăn một nửa, rượu vang đỏ mới uống nửa chai.
Đường Ngọc rất khó nói được cảm giác của mình hiện giờ, cô cảm thấy chẳng biết từ bao giờ mình trở nên đa sầu đa cảm như vậy.
Có đôi lúc Đường Ngọc ngẫm lại đã cảm thấy rất vớ vẩn, nếu như nói hiện nay cô rơi vào bể tình, giữa dòng sông cô đơn một mình, cô chỉ cô đơn dừng lại giữa dòng sông không thoát ra được.
Trước đó không lâu cô đã thề không gặp lại Trần Kinh,không có quan hệ gì với Trần Kinh nữa.
Nhưng chỉ vừa mới gặp Trần Kinh có một lúc, chỉ nửa tiếng thôi, lời thề cô đặt ra cho mình đã thành tro bụi rồi.
Cô không cách nào loại hình bóng Trần Kinh khỏi tim mình được.
Nếu không xóa đi được, vậy thì chỉ có thể tiếp tục, rốt cuộc Đường Ngọc không từ bỏ việc gặp mặt vợ Trần Kinh, cô rất tò mò muốn xem xem, cuối cùng là một người phụ nữ như thế nào mà lại có thể có được người đàn ông tính khí như Trần Kinh?
- Reng, reng…
Điện thoại trên bàn vang lên.
Đường Ngọc nhìn sang điện thoại, trong lòng nổi lên một tia chán ghét.
Lục Đào này, trước kia Đường Ngọc cũng không ghét bỏ gì, nhưng sau chuyện tặng hoa lần trước, Đường Ngọc thấy rõ sự hẹp hòi, ghen tỵ, dã man của gã, cô cảm thấy người đàn ông này quá tệ.
Sở dĩ con người ta phiền não, một nửa vì sinh tồn, một nửa vì so sánh.
Đường Ngọc ghét Lục Đào, cũng bởi vì so sánh. Lục Đào cũng là tài năng của Lĩnh Nam, trên đầu có vô số hào quang hiếm có.
Nhưng giữa người so với người, so Lục Đào với Trần Kinh, Lục Đào không thể có được đại khí và sự thong dong của Trần Kinh.
Trần Kinh dù gặp khó khăn gì. Hắn đều rất khách quan, vấn đề xử lý quan hệ với mọi người, sự rộng lượng của Trần Kinh đối với phụ nữ bụng dạ vốn hẹp hòi mà nói, quá có sức hấp dẫn.
Đường Ngọc trường kỳ là cô gái bình thường, Lục Đào người ta dù sao cũng là người có thân phận, cho dù có mâu thuẫn với Lục Đào, quyết cũng không dám nói chuyện thẳng thắn như vậy, chỉ có Đường Ngọc mới không thèm nể mặt Lục Đào như thế!
Trong mắt cô, Lục Đào chả là gì cả!
Nói đến quyền thế, Lục Đào có một người cha quyền thế, nhưng Đường Ngọc không sợ nhất chính là cái này.
Mấy năm nay cô tiếp xúc nhiều với những người có quyền thế, cô hiểu sự vận hành của quyền lợi, nếu Lục Đào thực sự dùng quyền thế đối phó cô, cô sẽ làm tiểu tử này va đầu vào bụi.
Còn nói về tiền bạc.
Lục Đào có số tài sản không tệ, nhưng Đường Ngọc cũng không thiếu tiền, hiện nay cố rất hài lòng về cuộc sống vật chất cả mình.
Cô rất ghét xa hoa, là một văn thanh truyền thống, Đường Ngọc cảm thấy, sự giả dạng của con người có liên quan trực tiếp với bên trong.
Bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa, đó chính là một bao cỏ lớn.
Tính cách Lục Đào hống hách, quen biết nhiều người trong hắc đạo.
Điểm này càng khiến Đường Ngọc thấy buồn cười. Lục Đào nhìn qua cao lớn thô kệch, kỳ thật từ bản chất chính là một tên công tử bột, Đường Ngọc hừ một tiếng liền đứng ngây ra đó, không dám động đậy.
Cô cảm thấy Lục Đào không dũng cảm được như Trần Kinh, Trần Kinh chắc chắn không sợ lời quát mắng, cảnh báo của Đường Ngọc.
Thật sự muốn làm theo ý mình thì Trần Kinh hơn xa Lục Đào, Lục Đào cùng lắm chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu.
Lục Đào hung hăng ném điện thoại, trong lòng gã lúc đầu chỉ ghét Trần Kinh, giờ ghét lây cả Đường Ngọc.
Người phụ nữ này, thật sự là không biết lượng của mình, còn tưởng mình là công chúa kiêu kỳ lắm sao, Lục Đào âm thầm thề, đối phó với Trần Kinh xong phải cho người phụ nữ này biết tay.
Mẹ nó không biết điều thì ông đây sẽ có cách để trừng trị.
Trong lòng Lục Đào hung hăng nghĩ, gã lập tức lại gọi điện thoại cho Đội trưởng Mã của Cục công an.
Vừa rồi lúc gã gọi điện cho Đường Ngọc, gã cũng không rõ hành động của cục công an hôm nay có thu hoạch được gì không, gã chỉ biết hôm nay có bắt được vài cán bộ, trong đó có người tướng mạo giống Trần Kinh.
Ngoài ra, xe của Trần Kinh đậu ở Hồng Vân, tổng hợp hai tin này, Lục Đào đoán Trần Kinh cũng nằm trong đám cán bộ kia.
Gã vội gọi điện cho Đường Ngọc, là muốn tạt cho Đường Ngọc một chậu nước lạnh, để đầu óc người phụ nữ này tỉnh táo một chút, tốt nhất là làm cho cô nàng thất vọng, đau khổ một lần, như vậy gã cũng vơi bớt nỗi hận trong lòng.
Nhưng gã không ngờ Đường Ngọc không những không chịu tỉnh táo mà còn mắng gã một trận, còn hung hăng cúp máy nữa chứ.
Lúc này Lục Đào thẹn quá thành giận, đem tất cả nỗi hận đổ lên đầu Trần Kinh, gã sẽ bôi xấu Trần Kinh trước, khiến tên này phải quay về Sở Giang, hoặc là cả đời không thể lăn lộn trên chính đàn được nữa.
Nhưng đến lúc Lục Đào gọi cho đội trưởng Mã, đối phương khẳng định trong số cán bộ bị bắt hôm nay không có ai tên Trần Kinh.
Nghe thấy câu trả lời này, Lục Đào suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Gã bỏ bao nhiêu công sức đối phó với Trần Kinh, vì Trần Kinh còn phải sắp xếp người gã lúng túng lâu, anh ta nói tiếp:
- Lão Đào, Mã lão tứ ở trong tay tôi, tên này không có mắt, tôi sẽ nghĩ cách phế nó, tiếp theo là đến lượt mày!
- Bắc Vọng, anh nói vậy là có ý gì? Lục Đào tôi đối đãi với anh khá khách khí, anh không thể nghe lời nói một chiều được!
Lục Đào vội nói.
Thẩm Bắc Vọng không nói nhiều, nhẹ nhàng hừ một tiếng, đưa điện thoại sang chỗ khác.
Chợt, trong điện thoại của Lục Đào vang lên tiếng kêu cha gọi mẹ của đám MÃ lão tứ:
- Lục thiếu gia, anh cứu mấy anh em chúng tôi với, anh em chúng tôi đều bán mạng cho anh mà! Anh hãy nghĩ cách, để Thẩm thiếu gia buông tha chúng tôi, xin anh thương xót, sau này Mã lão tứ tôi chắc chắn sẽ đền đáp…
Trong điện thoại Mã lão tứ khóc nức nở, làm gì còn chút phong phạm của đại ca giang hồ nữa?
Lục Đào trong lòng khó chịu, cộp một tiếng, cúp máy, nghiến răng nói:
- Ngu xuẩn!
💬 Bình luận chương