Có An Tại Đào dẫn đường, rất nhanh xe Lão Triệu đã chạy đến cửa khu viện cao cấp của cơ quan Tỉnh ủy, giải thích một chút với cảnh vệ và bảo vệ ở cửa. Trong đoạn thời gian này, xe con từ các thành phố đến viện cao cấp tặng lễ nối đuôi nhau, cảnh vệ và bảo vệ đã sớm tập thành thói quen, chỉ hỏi han bọn họ đơn giản, sau đó nhìn giấy thông hành có chứa chứng nhận xe cơ quan Thành ủy Tân Hải của Lão Triệu, là được đi qua.
Dưới nhà lầu Trần Cận Nam, An Tại Đào mang theo mấy gói hải sâm đóng gói đẹp đẽ, đứng bên xe lấy lại bình tĩnh, đột nhiên cúi đầu nói với Lão Triệu:
- Lão Triệu, anh đi ra ngoài chờ tôi, tôi sẽ đi ra rất nhanh. Bạn đang đọc truyện được bình an!
...
...
Lúc này Trần Cận Nam mới biết được, hóa ra Âu Dương Đan đã biết chuyện mình có một đứa con riêng. Nhưng như vậy, việc đã đến nước này, gánh nặng trong lòng ông thật sự được giải khai, khúc mắc chôn dấu nhiều năm trong lòng rốt cuộc mở ra, đơn giản liền hoàn toàn ngửa bài với Âu Dương Đan ở trong phòng.
Âu Dương Đan khóc lóc ôm chăn tựa trên giường, khóc một hồi mắng một hồi, làm ầm ĩ hơn nữa ngày. Thấy Trần Cận Nam sắc mặt xanh mét đứng trước giường mình, lúc này bà mới chạm rãi bình tĩnh lại. Âu Dương Đan không phải một phụ nữ đơn giản, bà biết vào lúc này mình không thể tranh cãi ầm ĩ với Trần Cận Nam, càng không thể lộ chuyện này ra ngoài, nếu không, gia đình bà khổ tâm gây dựng hơn 20 năm sẽ hoàn toàn sụp đổ. Mặt mũi của bà, ông xã của bà, gia đình của bà, đều sẽ biến thành hư ảo.
Bà cố nén gợn sóng thật lớn trong lòng, cắn chặt răng cúi đầu nói:
- Ông Trần, hai chúng ta cũng đã làm vợ chồng hơn hai mươi năm, tôi đối với ông như vậy, Âu Dương gia đối với ông như vậy, ông hiểu rõ trong lòng. Gia đình này của chúng ta không dễ dàng... Chuyện quá khứ, tôi có thể không so đo, nhưng hiện giờ, ông phải phân rõ giới hạn với tiểu tử kia!
Trần Cận Nam im lặng không nói gì.
- Ông xem xem, hắn tìm tới cửa khiêu khích mà không ngờ, còn muốn cướp bạn gái của Tiểu Duệ, vì sao Lưu ngạn đột nhiên muốn đi, còn không phải hắn làm chuyện xấu?
Trần Cận Nam nhíu mày:
- Không có khả năng, nó đã có vị hôn thê, như nào còn có thể đi trêu chọc Lưu Ngạn.
- Không có khả năng? Ông xem hắn còn cấu kết làm bậy với Lưu Ngạn... Hai ngày trước, một cuộc điện thoại của hắn liền kéo Lưu Ngạn qua đây...
Âu Dương Đan căm giận một cước đá bay chăn:
- Không ngờ ông còn nói chuyện cho hắn! Chẳng lẽ Tiểu Duệ không phải con ruột của ông sao?
Trần Cận Nam sắc mặt âm trầm co giật một chút, kỳ thật trong lòng ông cũng không thoải mái. Ông cũng không phải thằng ngốc, ông cũng có thê rnhinf ra được dường như Lưu Ngạn đối với An Tại Đào có một loại tình cảm khác thường, dường nhưu quan hệ giữa hai người cũng không bình thường.
Nghĩ đến đây, trong lòng ông bắt đầu phiền não, ông khoát tay áo:
- Bà không cần quan tâm, tôi sẽ tìm hắn nói chuyện.
- Tôi mặc kệ ông nói chuyện thế nào dù sao, tôi không cho phép ông dùng sức sau lưng hắn, qua hai ngày, Ban Tổ chức Trung ương đến khảo sát cán bộ hậu bị, không cho phép ông sáng tạo cơ hội cho hắn một lần nữa, nếu ông còn như vậy, tôi sẽ không để yên với ông!
Âu Dương Đan trong đau thương, mò chiếc gối trên giường ném tới Trần Cận Nam.
Nhưng Trần Cận Nam đã đẩy cửa phòng, bước ra ngoài.
Trần Duệ đang ngồi trên sô pha không ngừng nhấn số di động của Lưu Ngạn, nhưng Lưu Ngạn đã sớm tắt máy. Mà lúc này, Lưu Ngạn đã vào ở trong một khách sạn tinh cấp cách đại viện cơ quan Tỉnh ủy không xa, c** q**n áo vào buồng vệ sinh, chuẩn bị tắm rửa.
Nhìn thân thể hoàn mỹ xích lõa của mình trong gương, Lưu Ngạn nhẹ nhàng v**t v* b* ng*c trước người, sắc mặt không ngờ trở nên ửng hồng. Hơn nửa ngày, cô mới thở dài, tr*n tr** ngồi vào trong bồn tắm.
💬 Bình luận chương