Nói chuyện điện thoại với Lưu Ngạn xong, An Tại Đào lẳng lặng ngồi ở sofa, trong tay điếu thuốc bốc ra làn khói mờ ảo, toàn bộ phòng khách bị bao phủ bởi làn khói trắng mờ.
Sắc mặt hắn nhìn qua rất bình tĩnh, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy rất âm trầm. Trúc Tử đứng yên lặng ở cửa phòng ngủ, khuôn mặt thanh tú có chút đỏ ửng và lo lắng, đang tự trách mình.
Là một cô bé thông minh, Trúc Tử đã sớm đoán ra, bởi vì cuộc chạm trán của mình và con trai Tôn Cốc hai ngày trước đã khiến An Tại Đào bị phiền toái. Tuy rằng sự việc phát sinh không phải lỗi do cô, nhưng cô vẫn thấy tự trách mình.
An Tại Đào trong lòng Trúc Tử mang bốn thân phận: là cha, là anh trai, là thần tượng và là ân nhân. Mấy ngày ở chung tại Quy Nình này, hắn đã sớm trở thành người thân không thể thay thế được trong lòng Trúc Tử. Tình cảm của cô đối với An Tại Đào, về mặt ý nghĩa nào đó, đã hơn xa so với mẹ nuôi An Nhã Chi.
Hiện tại cuộc sống là như thế hạnh phúc và ngọt ngào.
Quá khứ đau khổ và khổ cực đã sớm tan thành mây khói. Hoặc là nói, cô bé Trúc Tử theo bản năng đã vứt bỏ quá khứ cực khổ, đem ký ức đau khổ và sự tiếc thương cha mẹ chôn thật sâu trong đáy lòng. Nếu thời gian có thể duy trì vĩnh hằng, Trúc Tử thậm chí hy vọng những ngày như thế này có thể kéo dài mãi mãi: cùng cha, cùng anh, cùng thần tượng, cùng ân nhân An Tại Đào chung sống vui vẻ.
Sự tức giận của An Tại Đào khi thấy mình bị làm nhục đã khiến Trúc Tử nhận ra một tính cách khác của hắn, vị trí của hắn ở trong lòng cũng càng cao hơn. Bạn đang đọc truyện được đăng ảnh chụp của tôi, như vậy không tốt, phải chú ý ảnh hưởng.
Trương Tịnh Tịnh sửng sốt, thầm nghĩ cái này có gì không tốt đâu? Bí thư An ngài là nhân vật số một của Khu kinh tế mới, Báo Tư Hà là tạp chí nội bộ của khu kinh tế mới, ngài là nhân vật số một, đăng ảnh lên không phải rất bình thường sao? Hơn nữa, trong lòng cô, An tại Đào luôn luôn là một lãnh đạo vênh vang, dường như đặc biệt thích được "lên báo", cho nên cô liền tự ý cho đăng một tấm ảnh chụp An Tại Đào đang trong phòng làm việc.
Mà sau khi lão Lộ và Tôn Hiểu Linh thẩm duyệt, bọn họ cũng không có ý kiến gì.
- Bí thư An, tôi thấy các tạp chí nội bộ của đơn vị khác đều làm như vậy. Ngài là Bí thư Đảng ủy, đại diện cho Đảng, treo ảnh chụp lãnh đạo cũng là một cách tuyên truyền...
Trương Tịnh Tịnh hì hì cười nói.
An Tại Đào lắc lắc đầu:
- Nếu thật sự phải đăng ảnh chụp, vậy đăng một bức ảnh toàn thể bộ máy lãnh đạo của Khu kinh tế mới đi. Cứ như vậy đi, ngày mai tôi quay lại, cô chụp cho chúng tôi một tấm.
Trương Tịnh Tịnh ồ một tiếng:
- Được, Bí thư An, nghe theo ngài.
An Tại Đào cười cười, không nói đến vấn đề này nữa.
Thời điểm nào nên ra mặt là không thể hàm hồ, thời điểm nào cần khiêm tốn nhất định phải khiêm tốn. Loại mẫn cảm này, An Tại Đào nắm rất chắc.
Thấy hai người vẫn đang chăm chú nghe, An Tại Đào xoay qua, chỉ vào bản mẫu báo, vừa định nói gì thì đã thấy Trúc Tử bưng hai cốc Cocacola mát lạnh đi tới.
- A, cảm ơn Trúc Tử, cảm ơn em.
Trương Tịnh Tịnh đứng dậy nhận lấy, cười nói cảm ơn.
An Tại Đào ha hả cười:
- Tôi chỉ là nói cách nhìn nhận của mình, hai người có thể nghe một chút.
💬 Bình luận chương