An Tại Đào do dự một hồi, rồi vỗ nhè nhẹ bả vai Mã Hiểu Yến, giọng hết sức dịu dàng:
-Tốt, cô đã muốn tiếp tục ở lại công tác, đương nhiên là tôi sẽ không để cô đi.
Mã Hiểu Yến trong lòng vui mừng, nín khóc mỉm cười quay đầu lại. An Tại Đào đứng dậy hắng giọng cười một tiếng:
-Nếu cô đối với tôi có lòng tin như vậy, thì tôi đối với cô cũng có lòng tin! Có phải không nào?
Sáng hôm sau, Bí thưHuyện uỷ Tôn Cốc, Chủ tịch Huyện Hạ Canh, Phó bí thư huyện ủy Lãnh Mai ba người bị Ban Tổ chức Cán bộ Thành uỷ gọi lên nói chuyện.
Cuộc nói chuyện do Phó trưởng ban tổ chức Thành ủy Trương Kính Phú chủ trì. Ủy viên thường vụ Thành uỷ, Trưởng ban tổ chức cán bộ Đan Tân Dân bởi vì"không hợp" với Bí thưThành uỷ Trương Bằng Viễn hiện nay vẫn đang Dưỡng bệnh, do Trương Bằng Viễn bày mưu đặt kế, quyền quản lý Ban tổ chức cán bộ trên thực tế nằm trong tay Trương Kính Phú. Bạn đang đọc truyện được , làm việc gì cũng phải từng bước một, không thể đốt giai đoạn.
-Ừm.
Lưu Ngạn vụng về đáp một tiếng.
An Tại Đào lập tức hiểu được, nhất định không phải cô tự lái xe, có tài xế lái xe, nói chuyện không tiện. An Tại Đào lập tức cúp điện thoại. Chưa đến mấy phút sau, Lưu Ngạn gọi lại.
-Cô phải chú ýđến Trác tử.
-Ừ, tôi biết rồi. Đào này, hai ngày tôi đi, anh cũng phải tự chăm sóc lấy mình.
Lưu Ngạn cười hì hì:
-Tôi biết anh tìm tôi làm gì rồi. Tôi nghe nói sáng nay Thành uỷ gọi ba người Tôn Cốc lên nói chuyện, phỏng chừng Hạ Canh sắp xong đời rồi!
-Ài, tôi thật không ngờ Trương Bằng Viễn hành động nhanh như vậy. Xem ra, Hạ Canh trở thành nơi trút giận và người chịu tội thay. Không biết y sẽ đi tới nơi nào? Ở thành phố còn có chỗ?
Lưu Ngạn cười cười:
-Không biết, mặc kệ hắn!
-Tiểu Ngạn, tôi muốn ra tay.
An Tại Đào im lặng một hồi rôi cất tiếng, giọng hơi trầm xuống:
-Đây là một cơ hội, Lãnh Mai được bổ nhiệm làm quyền Chủ tịch huyện sau khi "hạ thủ" Tôn Cốc, bây giờ Tôn Cốc xảy ra chuyện, Trương Bằng Viễn cũng chỉ có thể buộc phải trao chức Bí thư Huyện uỷ cho Phó Bí thưhuyên uỷ. Theo phán đoán của tôi, hẳn là tạm thời giữ chức đó khoảng một năm rưỡi, sau đó lại đưa Lãnh Mai lên. Mà thời gian trì hoãn này, với tôi là đã quá đủ rồi.
Lưu Ngạn trầm ngâm, do dự một chút, rồi mới nói:
-Đào, tôi cảm thấy coi như là anh kéo dài được một năm rưỡi, khả năng anh làm Bí thư huyện uỷ cũng không lớn, dù sao, anh còn quá thiếu kinh nghiệm, vị trí Bí thư huyện uỷ quá quan trọng, liên quan đến các mặt quan hệ, vượt qua Chủ tịch huyện trực tiếp làm Bí thư e rằng sẽ khiến rất nhiều người phản ứng.
An Tại Đào cười lớn:
- Tiểu Ngạn, cô nói những điều này tôi cũng hiểu, tôi cũng không có hy vọng hão huyền muốn một bước lên trời nhưng bây giờ vấn đề là không thể trực tiếp để cho Lãnh Mai lên giữ chức, tôi cần thời gian để củng cố uy tín và ảnh hưởng của mình ở huyện, thêm thời gian nửa năm nữa, khu đang quy hoạch sẽ đi vào nề nếp, thành tích của tôi bắt đầu lộ rõ, khi đó, ngay cả Lãnh Mai làm Bí thư huyện uỷ, cũng không sao!
Quan trọng hơn là, Tôn Cốc vừa đến, Lãnh Mai chỉ vừa mới tới, lại đang giữ chức quyền Chủ tịch huyện, mà chức Bí thư huyện ủy lại là một bước Quá độ tạm thời, một khi khu kinh tế mới có thành tích, sẽkhông có ai có thể tranh đoạt với tôi. Nếu để Lãnh Mai trực tiếp lên chức, tôi chẳng phải là cốc mò cò xơi, làm cho người khác hưởng sao?
An Tại Đào có phần âm hiểm mỉm cười, trước mặt người phụ nữ của mình, đương nhiên hắn sẽ không cần mang mặt nạ.
-Hơn nữa, tình thế hỗn loạn, Lãnh Mai không khống chế được tình hình, Bí thưhuyện uỷ mới tới lại bất lực, hoặc là nói người ta căn bản là không muốn phí sức, cho nên vai trò của tôi sẽ càngquan trọng hơn. Tôi xem chừng, Thành ủy sẽ đặc biệt tìm tôi nói chuyện, thử nghĩ xem, tôi, Bí thưhuyện uỷ Quy Ninh ngăn cơn sóng dữ, ổn định tình hình, chẳng lẽ đây không là một khoản công lao sao?
-Đúng là âm hiểm!
Lưu Ngạn nghe xong cười khanh khách, tiếng cười của cô rất trong trẻo dễ nghe, sẽ không ai nghĩ tới đây chính là Lưu Ngạn, người phụ nữ nổi danh mắt cao hơn trán, tung hoành ở quan trường cùng lĩnh vực báo chí ở thành phố Phòng Sơn.
-Bất quá, sao anh có thể khẳng định Trương Bằng Viễn sẽ trao quyền Bí thư huyện uỷ cho một người cấp dưới , nhỡ ông ta để cho Lãnh Mai trực tiếp từ quyền Chủ tịch huyện chuyển lên làm Bí thư huyện uỷ, không phải anh công cốc sao!
-Ha ha, Tiểu Ngạn, ông ta không dám đâu!
An Tại Đào cười nhạt một tiếng:
- Bất kể Tôn Cốc đã làm cái gì, hắn rốt cuộc là do người được Bí thư Tiếu chiếu cố, mặc dù sự chiếu cố này có phần rất tuỳ ý. Hoặc có lẽ bây giờ Bí thư Tiếu cũng đã quên mất sự tồn tại của Tôn Cốc. Nhưng, Trương Bằng Viễn sẽ không dám mạo hiểm như vậy. Nếu như Lãnh Mai không phải là quyền Chủ tịch huyện, ông ta cũng có thể lấy lý do cục diện chính trị Quy Ninh hỗn loạn, để cho Lãnh Mai đứng ra chủ trì tình thế, nhưng Lãnh Mai đã là quyền Chủ tịch huyện, Tôn Cốc lại gặp chuyện không may, ông ta sẽ không để cho Lãnh Mai tiến thêm nửa bước, một mặt không phù hợp trình tự tổ chức, mặt khác, chẳng may khiến cho Bí thưTiếu nổi lên ngờ vực nào đó, chuyện này làm sao Trương Bằng Viễncó thể chấp nhận?
💬 Bình luận chương