An Tại Đào trầm ngâm, vẻ mặt hơi thay đổi.
Nếu vì tình hình kinh tế chung của huyện, hắn nhất định phải xen vào chuyện này, đem hết khả năng mà giải quyết chuyện này, nếu không tập đoàn rượu Quy Ninh sẽ bị tổn thất nặng; nhưng, nếu xét theo lợi ích chính trị của cá nhân hắn, lúc này hắn đứng ra dường như còn hơi sớm, chẳng những không nên đứng ra, ngược lại còn phải…đổ thêm dầu vào lửa!
Cứu tập đoàn rượu Quy Ninh, chẳng khác nào là kéo Lãnh Mai từ trong đầm lầy ra trước thời hạn. Điều này, trong lòng An Tại Đào không hề tình nguyện. Nhưng…
Lãnh Mai không biết giờ phút này tâm trạng An Tại Đào đang mâu thuẫn, ngược lại tưởng hắn cố tình lên mặt, không muốn dính dáng vào.
Thành thật mà nói, bởi vì Lãnh Mai có một tình cảm không rõ ràng đối với An Tại Đào, cho nên trong tiềm thức cô cũng không thể nào tin được, người đàn ông mình thích đang cay nghiệt muốn đả kích mạnh mẽ quyền uy của cô, không làm cho cô lụn bại thì không ngừng tay.
Theo cô thấy, cô đã biểu lộ phần nào thiện ý, ôn hoà và tình cảm dịu dàng, thông minh như An Tại Đào, hẳn là có thể cảm nhận được mới phải. Nhưng cô lại không biết, ở trong lòng An Tại Đào cô không phải một phụ nữ, hoặc phải nói là cho tới bây giờ, An Tại Đào vốn không xem cô là phụ nữ.
Lãnh Mai có phần nôn nóng, đi tới đi lui trong phòng khách của An Tại Đào, thật lâu sau, cô bỗng quay đầu lại nhìn chằm chằm An Tại Đào, giọng hơi khàn đi:
-An Tại Đào, anh sẽ không buông tay mặc kệ đấy chứ? Là chủ tịch huyện Quy Ninh, tập đoàn rượu Quy Ninh xảy ra vấn đề, chẳng lẽ anh có thể hoàn toàn không đếm xỉa đến? Anh không có trách nhiệm? Cá nhân tôi cho rằng, vào lúc này lẽ ra anh neen dứt bỏ tư tâm và suy nghĩ cho lợi ích của toàn huyện…Nếu không, anh không xứng đáng làm chủ tịch huyện!
An Tại Đào nhíu mày, thản nhiên nói:
-Bí thư Lãnh, lời này của cô tôi không thích nghe!
Lúc này cô luôn mồm nhằm vào tôi mà vấn tội, nhưng lúc đầu tôi đã nói thế nào với cô? Tôi năm lần bảy lượt nhắc nhở cô, chiến lược kinh doanh của tập đoàn rượu Quy Ninh xảy ra vấn đề, họ mù quáng khuếch trương, điên cuồng đầu cơ đến mức cao nhất. Làm như vậy hậu quả vô cùng nguy hiểm! Cho dù là không có phóng viên nhật báo kinh tế đến xen vào, sớm muộn gì họ cũng xảy ra chuyện, chỉ là sớm muộn mà thôi.
Nhưng Bí thư Lãnh lại xem lời nhắc nhở và thiện ý của tôi như gió thoảng bên tai, chẳng những không đốc thúc công ty rượu Quy Ninh mau chóng chỉnh đốn và cỉa cách điều chỉnh, ngược lại còn đich thân trợ giúp Trương Quốc Lực huy động vốn đầu tư.
Công ty rượu Quy Ninh có ngày hôm nay, thẳng thắn mà nói, là có trách nhiệm của Bí thư Lãnh!
An Tại Đào phất tay:
-Nếu không có cô dung túng, Trương Quốc Lực làm sao có gan lớn như vậy?
"…" Khoé miệng Lãnh Mai hơi giần giật, lời chất vấn của An Tại Đào khiến cô không cách gì đối đáp lại được.
Lời nói của An Tại Đào khiến cô xấu hổ và vô cùng giạn dữ, nhưng giờ phút này không phải lúc đấu tranh với An Tại Đào, suy nghĩ chớp nhoáng, cô im lặng một lúc, cố gắng nói với giọng dịu dàng nhất mà cô có thể:
-Đồng chí Tại Đào, được rồi, tôi thừa nhận tôi có trách nhiệm nhất định trong chuyện này. Nhưng vấn đề hiện giờ là, chúng ta phải trợ giúp công ty rượu Quy Ninh giải quyết vấn đề, nếu không, một khi nhật báo kinh tế đem chuyện này công bố, hậu quả sẽ vô cùng to lớn. Anh xuất thân từ giới truyền thông, lại có quan hệ rất rộng trong giới, anh nghĩ biện pháp đi, mặc kệ cái giá phải trả là bao nhiêu, nhất định phải giải quyết chuyện này!
Lãnh Mai "cúi đầu" khiến An Tại Đào trong lòng cười thầm, thầm nghĩ cô gái này cũng không phải không thức thời! Tới giờ phút này, hẳn cô hiểu được, vấn đề của công ty rượu Quy Ninh rất lớn, rút dây động rừng, nếu bị giới truyền thông đem chuyện xấu này công khai ra, sẽ sinh ra hiệu ứng domino liên tiếp.
An Tại Đào cười cười:
-Xem ra Bí thư Lãnh đã xác định chắc chắn hành vi thu mua rượu trôi nổi rồi dán nhãn hiệu của mình lên để tiêu thụ của công ty rượu Quy Ninh không phải do truyền thông bịa đặt gây chuyện mà là sự thật rành rành. Bạn đang đọc truyện được , dùng cứng đi!
Cường Tiểu Cương vừa đi, mấy người đám tóc húi cua liền xúm lại, bất chấp sự phẫn nộ của Triệu Khải và Tiểu Quách, túi xách của hai người bị dốc ngược xuống, bản phỏng vấn bị cướp đi, cuộn phim trong máy ảnh bị mở ra phơi sáng…Xong, tóc húi cua cười lớn, cầm một trăm lẻ năm ngàn tệ nhét vào trong túi Triệu Khải, rồi dẫn người chuồn mất.
Cực kỳ phẫn nộ, đêm đó Triệu Khải một mình quay lại Bắc Kinh, để Tiểu Quách ở lại báo cảnh sát, nhưng đồn công an ngoại ô căn bản là không thèm để ý đến lời của cậu ta.
Sáng ngày hôm sau, Trương Manh dẫn theo người vội vàng lên tỉnh, chuẩn bị bay đi Bắc Kinh lo "quan hệ xã hội", nhưng khi xe của Trương Manh mới ra khỏi thị trấn không lâu, An Tại Đào liền nhận được cú điện thoại đầy giận dữ của Lưu Kháng.
-Đào, các anh rốt cuộc muốn làm cái gì? Chuyện này vốn đã thu xếp ổn rồi, sao các anh dám cả gan làm loạn, giam cầm phi pháp phóng viên còn chưa nói, còn xé bỏ bản phỏng vấn của người ta, làm hư máy chụp hình của người ta? Xong rồi, giờ thì xong rồi, tối hôm qua Triệu Khải trở về Yên Kinh, trực tiếp tìm Tổng biên tập nhật báo kinh tế Triệu, Triệu tổng vô cùng giận dữ, đêm đó liền tạm gác một bản thảo khác, thay bằng bản thảo về công ty rượu Quy Ninh, đồng thời còn đăng một bài về việc phóng viên nhật báo kinh tế đến huyện Quy Ninh phỏng vấn bị người ta chống lại phỏng vấn bằng bạo lực…
An Tại Đào trong lòng run lên, phải hít một hơi không khí.
Hắn buông điện thoại, lên mạng tìm thấy bản tin "Lượng tiêu thụ rượu khổng lồ và người sau tấm màn đen", nội dung căn bản tương tự như những gì An Tại Đào vừa biết được trước đó, qua bằng chứng thu thập được từ hai nhà máy rượu, gần hai năm nay công ty rượu Quy Ninh đều nhập một lượng rượu trôi nổi rất lớn, hơn nữa, nhà máy vốn sản xuất rượu nguyên chất pha chế thêm cồn thành rượu thấp độ, dán nhãn của công ty rượu Quy Ninh vào đem tiêu thụ khắp cả nước.
Đồng thời, ngay trang đầu nhật báo kinh tế còn đăng "Thư kháng nghị" với lời lẽ sắc bén: " phóng viên bản báo ở Quy Ninh đã gặp phải sự chống cự phỏng vấn bằng bạo lực, dụng cụ phỏng vấn của phóng viên bị huỷ hoại…Thử hỏi công ty rượu Quy Ninh, pháp luật kỷ cương ở đâu?
Đọc xong hai bài báo, An Tại Đào thở dài, âm thầm lắc đầu. Ý trời, quả là ý trời! Dù hắn có có lòng muốn giúp, muốn cứu vãn, nhưng ai ngờ giữa đường lại xuất hiện một Trình Giảo Kim (1)?!
Xong rồi, công ty rượu Quy Ninh hoàn toàn xong đời rồi. Rượu trắng pha chế lừa gạt người tiêu thụ, hơn nữa có hành vi bạo lực không hợp pháp chống lại việc phỏng vấn của phóng viên, chẳng những khiến cho thị trường chấn động mạnh, người tiêu thụ phản ứng mạnh mẽ, còn bị áp lực to lớn của cả dư luận và lãnh đạo cấp cao.
Một trận phong ba bão tố đã đến nơi rồi!
An Tại Đào nhẹ nhàng thở ra một hơi, thân thể bỗng gần như không còn sức lực, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
(1)Trình Giảo Kim, (589-665) là một danh tướng, khai quốc công thần nhà Đường, từng lập nhiều chiến công hiển hách và được phong làm Lỗ quốc Công. Tính cách ông cương trực, nghĩa khí, dám làm dám chịu.
Khi ra trận ông sử dụng rìu làm vũ khí. Khi đánh nhau,3 búa đầu thì rất mạnh nhưng đến búa thứ 4 thì không được như vậy nữa… Năm Trinh Quán thứ 17, Đường Thái Tông ra lệnh cho họa sĩ Diêm Lập Bản vẽ tranh chân dung của ông cùng với 23 vị công thần khác vào bức họa lấy tên là "Nhị thập tứ công thần đồ ", treo tại Lăng Yên Các nhằm tưởng nhớ công lao của những người đã góp công lớn xây dựng nên cơ nghiệp nhà Đường thuở ban sơ.
💬 Bình luận chương