An Tại Đào cẩn thận xem qua tư liệu của công ty TNHH Xây dựng Đô thị Hoàng Hải. Tuy rằng hắn đối với công ty này không biết gì cả, nhưng căn cứ vào kinh nghiệm kiếp trước, cùng với sự lịch duyệt, thì hắn đoán, là một doanh nghiệp tư nhân, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, có thể phát triển đến như vậy thì sau lựng khẳng định là có bối cảnh.
Công ty Hoàng Hải trước mắt cũng không gây chú ý, cũng chẳng có gì nổi tiếng, nhưng kỳ thật cũng đã có đủ sức bức Tập đoàn Dân Thái trong lãnh vực bất động sản, Nhưng tập đoàn Dân Thái cũng đã trải qua hơn mười năm tích lũy mới có quy mô như ngày hôm nay, còn công ty Hoàng Hải thì dựa vào cái gì? Đáp án không cần nói cũng biết. Bạn đang đọc truyện được thoải mái. Con và hắn tốt xấu gì cũng có thời gian bạn bè hoạn nạn. Anh ta như vậy đúng là không nể mặt bạn bè.
- Không nên gấp gáp, cậu ta còn rất trẻ, tiền đồ vẫn còn rộng lớn.
Lộ Phùng Xuân cười ha hả:
- Kỳ thật thì ba cho con tiếp xúc với cậu ta chính là muốn con hiểu rõ hơn con người cậu ấy. Với thực lực của tập đoàn Dân Thái chúng ta thì không thể chỉ dựa vào con số định mức và một vài hạng mục tại huyện Quy Ninh như vậy.
- Con hãy nhớ kỹ lời của ba, tiềm lực An Tại Đào không ở hiện tại mà là ở tương lai. Không ở mối quan hệ hợp tác kinh tế mà là mối quan hệ bình an giữa cậu ta và nhà họ Lộ.
- Được rồi, đừng nghĩ ngợi lung tung, cứ nghe lời ba. Nếu con có thể duy trì tình bằng hữu với cậu ấy thì đây là cống hiến lớn nhất của con cho nhà họ Lộ chúng ta.
Lộ Phùng Xuân khoát tay, kết thúc cuộc nói chuyện giữa hai cha con.
Vân Hà nhẹ nhàng đi đến, kéo cánh tay Lộ Binh, nhỏ giọng nói:
- Ông xã, ba nói rất đúng. Anh đừng so đo lợi hại nhất thời như vậy.
Lộ Binh cười khổ nhún vai:
- Nếu anh là loại người đó thì sớm đã trở mặt với cậu ta rồi.
Trong lúc nói chuyện, đột nhiên điện thoại di động của Lộ Binh vang lên. Văn Hà cầm lấy điện thoại, nhìn thoáng qua rồi cười nói:
- Ông xã, nhắc Tào Tháo liền có Tào Tháo ngay. Điện thoại của Chủ tịch huyện An.
Lộ Binh lấy lại bình tĩnh, tiếp điện thoại:
- Tiểu Đào à? Chà, Chủ tịch huyện An của chúng ta trăm công ngàn việc, sao lại có thời gian gọi điện thoại cho đám dân đen chúng tôi?
Nghe ý tứ có phần hơi chua trong lời nói của Lộ Binh, An Tại Đào cười xấu hổ:
- Cái anh này, sao lại nói tôi như vậy chứ?
An Tại Đào chợt hạ giọng nói:
- Lộ Binh, chúng ta là bạn tốt của nhau. Nhưng có một chút chuyện tôi phải nói với anh. Từ lúc còn học đại học, nhận được học bổng của tập đoàn Dân Thái cho đến những đầu tư vào công trình hạng mục ở khu kinh tế mới Tư Hà, nhà họ Lộ đối với tôi trợ giúp như thế nào thì tôi không bao giờ quên. Nhưng anh phải hiểu cho tôi, tôi là người trong quan trường, có rất nhiều chuyện không do tôi quyết định.
Bắt đầu nhận được học bổng của nhà họ Lộ, An Tại Đào liền cảm thấy bản thân mình có mối quan hệ nào đó với nhà họ Lộ. Hắn là một người rất trọng tình nghĩa. Đối với sự trợ giúp của nhà họ Lộ, hắn tự nhiên trong lòng cũng có vài phần cảm kích. Lúc trước, nếu không có nhà họ Lộ giúp đỡ thì hắn có lẽ sẽ không học đại học được.
Cho nên, An Tại Đào giờ phút này rất chân thành. Tuy rằng với thân phận hiện giờ của hắn mà nói ra những lời này luôn làm cho người ta cảm giác dối trá nhưng đây quả thật là lời tâm huyết của hắn.
Lấy mối quan hệ giữa An Tại Đào và Lộ Binh, Lộ Binh tất nhiên biết thân phận và tính cách của An Tại Đào. Hắn nói lời nói này xuất phát từ nội tâm. Mà cũng vì thế nên hai người mới có thể trở thành bạn thân.
Lộ Binh thấy trong lòng ấm áp hơn:
- Đào, cậu đừng nói như vậy. Nói như vậy chính là khách sáo với tôi. Tôi hiểu mà. Được rồi, đừng nói điều này nữa, chỉ cần Chủ tịch huyện An trong mắt vẫn còn xem tôi là bạn thì tôi đây vẫn rất thông cảm cho cậu.
- Haha!
Nội tâm yếu đuối của An Tại Đào chợt lóe lên rồi biến mất. Hắn thản nhiên cười nói:
- Tôi muốn hỏi anh một chút. Anh có biết về công ty trúng thầu công ty Hoàng Hải hay không? Sau lưng bọn họ có bối cảnh gì hay không? Tôi cảm thấy xí nghiệp này quả thật không đơn giản.
- Cậu không biết?
Lộ Binh kinh ngạc nói:
- Lạ thật, tôi còn tưởng cậu bị khuất phục bởi áp lực ở trên nữa chứ.
- Hậu trường sau lưng xí nghiệp này tương đối lớn, không phải là hạng bình thường đâu. Cậu khả năng là không biết, công ty Hoàng Hải hiện giờ đang rất nổi tiếng ở Tân Hải. Cái lão bà kia có bao nhiêu công trình béo bở đều giao cho công ty Hoàng Hải. Hiện giờ, bọn họ nắm trong tay rất nhiều công trình ở Tân Hải so với tập đoàn Dân Thái của chúng tôi.
- Có quan hệ với Lý Vân Thu sao?
An Tại Đào có chút không ngờ, nhíu mày nói:
- Không thể nào!
- Không, là người đứng sau lưng Lý Vân Thu!
- Là ông ta!
An Tại Đào hít một hơi. Ông chủ của công ty Hoàng Hải là Trình Bộ Trung, điều này dường như đã giải thích hết mọi việc. Khó trách….
- Haha, công ty Hoàng Hải chúng ta không thể trêu vào. Bọn họ trước mắt ở trong tỉnh đang điên cuồng khuếch trương thị trường. Ông cụ nhà chúng tôi nói, Dân Thái chuẩn bị tiến thêm một bước mở rộng thị trường ngoài tỉnh.
Lộ Binh cười nói:
- Một xí nghiệp có bối cảnh lớn như vậy ở địa phương cậu đầu tư, đối với cậu mà nói thì đó cũng là chuyện tốt. Không cần huyện cậu quan tâm, công ty Hoàng Hải sẽ lợi dụng quan hệ của mình để mở rộng hạng mục đầu tư. Các người không phải là ngồi mát ăn bát vàng sao?
An Tại Đào lấy lại bình tĩnh, thở phào một cái:
- Thôi vậy cũng được!
- Đúng rồi Tiểu Đào, đã lâu rồi cậu không quay trở về Tân Hải. Nhà của cậu cứ nửa tháng tôi đều cho người đến dọn dẹp. Tôi cảm thấy cậu cũng nên về qua nhà một lần.
Lộ Binh tiếp nhận tách trà Văn Hà đưa qua:
- Ngày mai là cuối tuần, về Tân Hải một chuyến đi. Chúng ta cùng uống rượu với nhau.
An Tại Đào do dự một chút, nhớ đến quả thật đã lâu rồi mình không về Tân Hải, liền đồng ý:
- Được, ngày mai tôi cũng không có việc gì. Sáng mai sẽ trở về, thuận tiện thăm ba mẹ Hiểu Tuyết luôn.
💬 Bình luận chương