Màn hình điện ảnh rộng thùng thỉnh xuất hiện hình ảnh, tiếng nhạc sâu thẳm mà mênh mông vang lên, trong rạp chiếu phim lập tức lặng ngắt như tờ, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở trầm thấp mơ hồ.
Ánh mắt Hạ Hiểu Tuyết lập tức bị bộ phim hấp dẫn. An Tại Đào lấy lại bình tĩnh, cũng chăm chú nhà em muốn kéo gần quan hệ với Đỗ gia mà nói, không ngại thế này…
Khóe miệng An Tại Đào lộ ra một nụ cười cổ quái, hắn nhẹ nhàng nói nhỏ vài câu bên tai Hạ Hiểu Tuyết. Sắc mặt Hạ Hiểu Tuyết lập tức đỏ lên, cười ha ha, trừng mắt liếc An Tại Đào một cái, sẵng giọng:
- Đây là cái gì vậy, anh chỉ toàn đưa ra chủ ý xấu.
Dưới ánh sáng mờ, kiều nhan vui buồn lẫn lộn của Hạ Hiểu Tuyết gần trong ngang tấc, An Tại Đào nhìn cô, không khỏi hơi đ*ng t*nh. Hắn không kìm nổi nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng mình, cúi người hôn lên đôi môi anh đào đỏ mọng của cô.
Hạ Hiểu Tuyết phát ra một tiếng nỉ non say lòng người, nhiệt tình đáp lại An Tại Đào, mặc cho bàn tay kia xoa nắm thân thể mềm mại của mình, tùy ý mà xâm phạm. Không bao lâu, tay An Tại Đào đã tiến vào trong chiếc áo phông của cô… Tay cảm thấy mềm mại co dãn, An Tại Đào hô hấp dồn dập.
Hạ Hiểu Tuyết ửng hồng hai má, trên da thịt trắng nõn lộ ra một lớp đỏ ửng. Cô khép hờ hai mắt, đẩy An Tại Đào ra, sau đó đứng dậy lôi hắn chạy vào phòng ngủ của mình:
- Tiểu Đào, không nên ở nơi này…
…
…
An Tại Đào nửa nằm trên giường của Hạ Hiểu Tuyết mà chạm vào thân thể đẫy đà trắng mịn của cô. Hắn biết, chỉ cần mình có ý, người yêu trước mặt sẽ không do dự dâng hiến tất cả cho mình, bất kể là linh hồn của cô hay là thể xác.
- Tiểu Đào, nếu anh muốn, em sẽ cho anh…
Hạ Hiểu Tuyết sớm cởi đi áo phông và quần đùi vận động của mình, nội y ba mảnh tôn lên dáng người tinh xảo của cô. Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, vươn hai tay mềm nhẵn tuyết trắng, dịu dàng ôm An Tại Đào từ phía sau lưng. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://
An Tại Đào đột nhiên quay người lại, hôn Hạ Hiểu Tuyết một lần nữa. Ngay khi hai người tình nồng khó có thể tự kiềm chế, đột nhiên truyền đến tiếng mở cửa nhẹ nhàng.
An Tại Đào cả kinh trong lòng, vội vàng đẩy người ngọc trong lòng ra, nhẹ nhàng hấp tấp nói:
- Hiểu Tuyết, nhanh mặc quần áo…
Hạ Hiểu Tuyết cười ha ha:
- Có tà tâm không có tặc đảm…
Hạ Hiểu Tuyết nhanh chóng chụp áo phông và quần đùi, ngồi xếp bằng trên giường, mà An Tại Đào thì hơi định thần, nghiêm chỉnh ngồi thẳng người, ra vẻ đang nói chuyện với cô.
Tiếng bước chân lẹp xẹp của Hạ Thiên Nông truyền tới, hắn đẩy cửa phòng Hạ Hiểu Tuyết ra, thấy An Tại Đào ở đây, hơi giật mình một chút nhưng trên mặt liền lộ ra một nụ cười ôn hòa:
- Tiểu An đến à, ha ha.
- Chú Hạ.
An Tại Đào vội vàng đứng dậy chào Hạ Thiên Nông.
💬 Bình luận chương