Lộ Binh kích động mà đến, nhưng sau khi tới lại bị thư ký Lý Bình của An Tại Đào trực tiếp đưa tới ngoài phòng họp.
- Lộ Tổng, Chủ tịch thành phố An muốn ngài trực tiếp đến phòng họp, ông ấy và Chủ tịch thành phố Ngô, còn có lãnh đạo các bộ môn thành phố, muốn chính thức gặp mặt nói chuyện với ngài.
Đối với bạn tốt trong truyền thuyết quan hệ cá nhân rất sâu sắc kiêm ông chủ doanh nghiệp tư nhân trước mắt lớn nhất Phòng Sơn, lúc trước là Tiết Đức Khuê hiện giờ là nhà họ Lộ, Lý Bình không dám chậm trễ chút nào, đưa ra thái độ kính cẩn đối với cán bộ lãnh đạo cấp Cục huyện trở lên.
Lộ Binh kinh ngạc:
- Thư ký Lý, hắn nói muốn tôi tới đây nói chuyện, nhưng tôi thật không ngờ, hắn lại làm ra trận thế lớn như vậy. Ồ, tôi lớn đến như vậy rồi còn chưa từng tiếp xúc với nhiều lãnh đạo như vậy, trong lòng còn khẩn trương.
Lý Bình biết Lộ Binh đang nói đùa, với kẻ có tiền giống như Lộ Binh này, đặt ở nơi nào cũng là thành viên của xã hội thượng lươ, sao có thể chưa từng gặp mặt với cán bộ bản địa. Lý Bình cười cười:
- Lộ Tổng ngài nói đùa rồi, mau vào đi thôi, tránh cho lãnh đạo chờ sốt ruột.
Lộ Binh nghiêm mặt, cúi đầu nói:
- Được rồi.
An Tại Đào cũng không một mình gặp gã, điều này khiến cho Lộ Binh kinh hãi, trong lòng âm thầm cân nhắc An Tại Đào đang làm cái gì. Vừa rồi cố ý trêu đùa với Lý Bình, cũng là sáng tạo thời gian tự hỏi cho mình.
Nhưng trước đó An Tại Đào cũng không nói gì với gã, tới nước này, gã cũng chỉ có thể kiên trì đi vào theo Lý Bình.
Đi vào cửa liền thấy, không ngờ rất nhiều nhân vật số một các phòng cục ủy thành phố Phòng Sơn ngồi vậy chung quanh, còn có Phó Chủ tịch thành phố Ngô Quốc Cẩm.
Nơi này có rất nhiều người Lộ Binh đều cực kỳ quen thuộc. Ví dụ như Chủ nhiệm Quốc tư ủy thành phố Phòng Sơn mới nhậm chức Trâu Quảng Bình, Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Thương ại thành phố Mông Đào, Cục trưởng Cục Tài chính Tiết Liệt, Chủ nhiệm văn phòng chính phủ thành phố Chu Quân, Chủ nhiệm Ủy ban Cải cách Chu Vân, Chủ nhiệm Ủy ban Xây dựng Cổ Vân Lan vân vân. Những người này đều là người trong quan trường thường xuyên giao tiếp bên ngoài, nắm thực quyền trong tay, Lộ Binh thường xuyên bỏ "công phu" trên người bọn họ.
Lộ Binh đứng ở đó hơi không biết làm sao. An Tại Đào mỉm cười đứng dậy gọi:
- Lộ Tổng, mời đến ngồi. Bạn đang đọc truyện được , chúng ta cũng không thể bắt buộc người ta.
Tống Nghênh Xuân cũng trầm mặc một hồi.
Tập đoàn Dân Thái đã có một khoản đầu tư lớn như vậy, lại tăng thêm đầu tư lớn thu mua tập đoàn Vân Lan, hiển nhiên rất không thực tế, nhưng mà...
Tống Nghênh Xuân chậm rãi ngẩng đầu lên, giọng nói cực kỳ áp lực:
- Vừa rồi Phó Chủ tịch thường trực tỉnh đồng chí Cung Minh Quân tự mình gọi điện cho tôi, Chủ tịch tỉnh Cung chỉ thị Thành ủy chúng ta phải dốc toàn lực thúc đẩy tổ chức lại tài sản tập đoàn Vân Lan, kiên quyết không thể để tập đoàn Vân Lan phá sản rời khỏi thành phố, không thể đẩy nhiều công nhân viên như vậy ra xã hội, tạo thành trạng thái không ổn định cho xã hội. Đồng chí Tại Đào, nếu tập đoàn Dân Thái không còn lực tổ chức lại tài sản tập đoàn Vân Lan, như vậy chúng ta phải nhanh chóng nghĩ biện pháp khác, nhân cơ hội Chủ tịch thành phố Đông Phương và lão Tống đều ở đây, cậu nói suy nghĩ của cậu đi!
An Tại Đào trầm ngâm một chút:
- Bí thư Tống, Chủ tịch thành phố Đông Phương, hiện giờ cũng không có biện pháp rất tốt. Gấp cũng không gấp được, chỉ có thể xem từng bước, hay là thông qua truyền thông và thu hút đầu tư đi, hy vọng có thể hấp dẫn tập đoàn tài chính lớn cảm thấy hứng thú đối với tập đoàn Vân Lan. Bí thư Tống, xin thứ cho tôi nói thẳng, xí nghiệp bình thường cũng không có thực lực gánh vác trọng trách tổ chức lại tài sản tập đoàn Vân Lan.
Trong phòng làm việc của Tống Nghênh Xuân trầm mặc một hồi.
Tống Nghênh Xuân vô lực khoát tay áo nói:
- Thôi đi, tạm thời cũng chỉ có như vậy. Chẳng qua, các đồng chí, chúng ta đều tự tìm quan hệ của mình, xem có thể tìm được xí nghiệp có thực lực tiến vào hay không, đồng thời tiến hành thu hút đầu tư cán bộ toàn thành phố thậm chí toàn bộ thị dân.
Ngô Quốc Cẩm đột nhiên nói chen vào:
- Bí thư Tống, Thành ủy có thể đưa ra một chính sách riêng, mở ra một lệnh treo giải thưởng, mặc kệ là ai, chỉ cần có thể hấp dẫn được xí nghiệp lớn có thực lực thực hiện thành công tổ chức lại tập đoàn Vân Lan, Thành ủy có thể giúp đỡ vật chất lớn hoặc đề bạt đặc biệt.
Nghe xong lời này của Ngô Quốc Cẩm, trước mắt Tống Nghênh Xuân sáng ngời, cao hứng mà vỗ tay nói:
- Đề nghị này của lão Ngô không tồi, đây gọi là dưới trọng thưởng tất cả dũng phu, giải thưởng vật chất thích trợ giúp triển khai công tác! Được, lã Ngô, tôi xem việc này do ông thao tác, nhưng phải nhanh, tôi đề nghị tham khảo chế độ điều lệ của thành phố khác, đưa ra một biện pháp ban thưởng thu hút đầu thư của thành phố ta. Không riêng gì áp dụng hiện tại, áp dụng tại tổ chức lại tài sản tập đoàn Vân Lan lần này, còn có thể tiếp tục sử dụng lâu dài!
- Chúng ta phải tranh thủ thời gian, lão Ngô, ông lập tức đi tổ chức người làm phương án, tôi hy vọng trước khi tan tầm buổi chiều có thể nhìn thấy phương án này, sáng mai liền dùng danh nghĩa UBND thành phố truyền xuống dưới.
Tống Nghênh Xuân lại bổ sung một câu.
Buổi sáng ngày 4 tháng 6, cổ phần Vân Lan quả nhiên ngừng lại.
An Tại Đào đang ở trên mạng xem một chút tin tức về cổ phần Vân Lan, thư ký Lý Bình vội vàng đi đến, đặt một văn kiện Đảng có đóng dấu lên bàn của hắn, nhẹ nhàng nói:
- Chủ tịch thành phố An, đây là một phương án Văn phòng UBND muốn làm ra, Chủ tịch thành phố Đông Phương phê chỉ thị nói, cần ngài thẩm duyệt, ngài ký tên mới có thể đưa đi in.
An Tại Đào cười trong lòng, đây đại khái là 'phương án thưởng' Ngô Quốc Cẩm dẫn người tăng ca làm ra, thưởng thu hút đầu tư không phải chuyện mới mẻ gì, vì phát triển kinh tế, khắp nơi đều áp dụng loại biện pháp đẩy mạnh thu hút đầu tư này, thành phố Phòng Sơn sử dụng một chút cũng không phải không thể.
Nhưng vấn đề mấu chốt ở chỗ, muốn thông qua biện pháp này, trong thời gian ngắn như vậy, gọi được xí nghiệp lớn có thực lực mua sắm tập đoàn Vân Lan, không khác người si nói mộng, chỉ có thể là chữa ngựa sống thành ngựa chết.
Sáng sớm hôm nay, Chu Quân và Bành Quân cùng đồng thời tuyên bố tin tức thu hút đầu tư ở các truyền thông lớn trong và ngoài tỉnh, trên mạng cũng có tin tức liên quan, đoán chừng, trên trang web UBND thành phố còn đặc biệt chế tác một bài viết thu hút đầu tư. Nhưng An Tại Đào rất rõ ràng trong lòng, khả năng thành công gần như bằng không.
Trước mắt tập đoàn Vân Lan không gán nợ được, tổ chức lại quá mạo hiểm, căn bản không có khả năng có xí nghiệp nguyện ý tới đầu tư. Ngay cả chính quyền thành phố Phòng Sơn cho các chính sách ưu đãi, nhưng đầu tư mạo hiểm rất lớn vẫn khiến phần lớn nhà đầu tư dừng lại.
Trừ khi, trừ khi là mua thấp bán tháo! Nghĩ tới đây, khóe miệng An Tại Đào lộ ra một nụ cười cổ quái.
An Tại Đào cúi người nhìn lại, chỉ thấy trên thông báo 'biện pháp thương công tác thu hút đầu tư của thành phố Phòng Sơn', đặc biệt có một đoạn như vậy:
- Biểu hiện nổi bật trong công tác thu hút đầu tư, người có thành tích rõ rệt thành công thu hút xí nghiệp đầu tư tiến hành mua sắm tổ chức lại tập đoàn Vân Lan, được thành phố tặng cho danh hiệu 'người hoạt động thu hút đầu tư tiên tiến', cũng được giải thưởng lớn tới 200.000 đồng.
Thưởng 200.000 đồng? An Tại Đào nhíu mày, thầm nghĩ giọng điệu Ngô Quốc Cẩm thật lớn, 200.000 đồng này tới từ đâu? Giải thưởng lớn như thế, quả thực chính là vô nghĩa, rất vô nghĩa.
An Tại Đào lập tức nhấc điện thoại gọi cho Đông Phương Du:
- Chủ tịch thành phố Đông Phương, biện pháp thưởng đồng chí Quốc Cẩm dẫn người làm ra tôi thấy điều khoản khác không có gì, chỉ là giải thưởng lớn tới 200.000 đồng có phải quá lớn hay không?
Đông Phương Du trầm mặc vài giây, chợt nhẹ nhàng cười:
- Chỉ là viết như vậy, còn có người hoàn thành được chuyện này sao? Tôi thấy không thể đi. 200.000 thì 200.000 đi, dù sao cũng là trên giấy, không cho là thực.
An Tại Đào nghĩ cũng đúng, liền cười treo điện thoại. Treo xong, An Tại Đào lập tức cầm bút ghi mấy chữ: 'Đồng ý in cho các bộ môn, các cơ cấu lệ thuộc trực tiếp huyện thành, UBND quận, UBND thành phố, An Tại Đào'.
Liên tiếp vài ngày, động tĩnh thành phố Phòng Sơn làm ra hiệu quả rất thấp. Hiện giờ tập đoàn vân Lan trở thành một hòn lửa bỏng tay, trốn còn sợ không kịp, như nào có xí nghiệp hồ đồ mà chủ động chạy tới đầu tư lớn tham dự tổ chức lại?
Mấy ngày nay các truyền thông lớn Phòng Sơn luôn cổ động toàn bộ cán bộ quần chúng thành phố, 'đẩy mạnh thu hút đầu tư'. Nhưng tiếng sấm mưa to bầu không khí tuy dày đặc, nhưng hiệu quả lại bằng không.
Thời gian trôi qua một ngày, nháy mắt đã qua trung tuần tháng 6, khoảng cách thời điểm Hội Giám sát Chứng khoát đưa ra không đủ hai tuần. Lòng Tống Nghênh Xuân nóng như lửa đốt, hai ngày này ông ta gần như không làm gì cả, đêu tập trung toàn bộ tinh lực vào tổ chức lại tài sản tập đoàn Vân Lan. Buổi sáng, An Tại Đào tới tập đoàn Vân Lan dạo một vòng, mới trở về văn phòng. Đoạn thời gian này, mỗi buổi sáng hắn đều đi tới tập đoàn Vân Lan nhìn, sau đó mới quay về văn phòng UBND thành phố.
Về không bao lâu, cửa phòng làm việc bị gõ vang. An Tại Đào đang xem báo chí hôm nay, nghe thấy có người gõ cửa liền ngẩng đầu lên trầm giọng nói:
- Tiến vào.
Một bóng người xuất hiện ở cửa, An Tại Đào nhìn lướt qua thấy là Trang Ninh, thản nhiên nói:
- Trang Ninh? Tới đây!
Trang Ninh kính cẩn đi vào, cúi đầu nói:
- Chủ tịch thành phố An.
An Tại Đào buông tờ báo trong tay, khoát tay áo:
- Ngồi đi, tìm tôi có việc gì?
Trang Ninh do dự một chút, từ lần trước sau khi bị miễn chức, tâm tình Trang Ninh liền không tốt. Trong mắt gã, mình hoàn toàn là một người chịu tội thay, công nhân viên chức tập đoàn Vân Lan chặn đường, chỉ là sự kiện đột nhiên, có trách nhiệm lãnh đạo với gã cái rắm. Nhưng miễn chức là miễn chức, làm cán bộ lăn lộn trong quan trường hơn mười năm, gã phải có loại giác ngộ nhận rõ tình thế này.
Nhưng trong lòng gã rất nghẹn khuất.
- Chủ tịch thành phố An, tôi muốn từ chức.
Trang Ninh thở dài:
- Nhịn nhiều năm như vậy, đột nhiên bị miễn, mái đến hiện giờ thành phố cũng không an bài công tác cho tôi, nếu không phải Chủ tịch thành phố An ngài chiếu cố tôi, mang tôi vào tổ công tác, chỉ sợ tôi cũng chỉ có thể về nhà.
- Cậu em vợ tôi có công ty phía Nam, tôi muốn từ chức tới đó theo cậu ta xông xáo một lần, tranh thủ nửa đời sau lăn lộn ra dáng một người. Đơn từ chức tôi đã viết xong, sẽ trình lên trước khi đi, tôi tới chào từ biệt lãnh đạo.
Trong tiếng thở dài của Trang Ninh cũng hơi phát ra vài phần cảm tình thật. Có lẽ, chỉ trong thời điểm này, gã mới dám biểu hiện cảm tình chân thật trước mặt An Tại Đào.
An Tại Đào nhìn gã thật sâu, lâu sau mới nhẹ nhàng nói:
- Cảm thấy oan uổng? Nghẹn khuất sao? Trang Ninh, cái khác tôi không nói nhiều, tôi hy vọng anh có thể đợi thêm một chút. Đương nhiên, đi hay ở cũng là tự anh lựa chọn.
An Tại Đào ngoại lệ đưa Trang Ninh rời văn phòng, mãi cho đến hành lang mới bắt tay nói lời từ biệt cùng Trang Ninh. Quay đầu lại, hắn liền nghe được tiếng di động của mình đột nhiên vang lên, nhìn dãy số, không ngờ là một dãy số đến từ Mĩ, trong lòng hắn đột nhiên nhảy dựng, lấy lại bình tĩnh nhận điện thoại.
- Alo, tôi là An Tại Đào.
- Chủ tịch thành phố An, đã lâu không gặp.
Trong điện thoại truyền tới một giọng nữ nhẹ nhàng hơi mô hồ, đối với An Tại Đào, giọng nói này lại quen thuộc như vậy.
💬 Bình luận chương