Đỗ Canh khen ngợi liếc nhìn Hạ Thiên Nông. Sở dĩ Hạ Thiên Nông chậm rãi trở thành tâm phúc của ông ta trong thời gian ngắn nhất, mặc dù có nhiều nhân tố ngẫu nhiên, nhưng Hạ Thiên Nông hiểu biết đại cục đúng mực cũng là một mấu chốt. Cấp dưới này, biết khi nào nên nói, khi nào không nên nói, nói cái gì không nên nói cái gì… Cùng cộng sự với Hạ Thiên Nông, khiến Đỗ Canh cảm thấy rất thoải mái.
Đúng rồi, chính là một loại cảm giác thoải mái. Nghĩ đến, theo thời gian trôi qua, loại cảm giác thoải mái này đang dần biến thành một loại tín nhiệm và nể trọng.
Đỗ Canh cười cười:
- Ông Hạ, cứ như vậy đi, để cho cô ta tới viết, đơn giản chỉ là phê bình Tân Hải chúng ta xây dựng lại dỡ bỏ lãng phí tài lực thôi. Chuyện nhỏ này, quả thật đối với hình tượng Tân Hải chúng ta mà nói là một ảnh hưởng, nhưng đổi góc độ, lại là tái ông mất ngựa sao biết không phải phúc. Tôi xem, vừa lúc mượn cơ hội để truyền thông Trung ương làm quảng cáo miễn phí cho Tân Hải chúng ta. Chẳng qua, ông Hạ, chúng ta vẫn phải tổ chức người chuẩn bị bài viết phản bác, cùng tranh luận với cô ta… Dư luận đua tiếng, rất có lợi đối với sự nổi tiếng của Tân Hải.
Hạ Thiên Nông ngẩn ra, trầm ngâm một chút, lông mày giương lên, cười ha ha:
- Bí thư Đỗ đa mưu túc trí, thật ra là tôi nóng vội. Nếu nói như vậy, chúng ta liền yên lặng dùng quá sức, không phải cá lên, còn dễ dàng khiến người ngã xuống nước. Phải biết rằng, loài cá nhất là một số cá lớn, lực ở trong nước của nó là rất lớn. Đương nhiên, Lưu Ngạn vốn là một người câu cá ngoài nghề, hoàn toàn là câu chơi, loại phản ứng này cũng là bình thường.
- Mau tới giúp tôi!
Sắc mặt Lưu Ngạn đỏ lên, cần câu trong tay uốn thành một hình vòm, lực lượng con cá này ngoài dự đoán của cô, cô có lòng buông tay lại không cam lòng, nhưng không buông tay lại bị kéo về phía trước lảo đảo một chút.
Trần Duệ vốn không câu cá, vốn là tới đây giả vờ giả vịt bồi mỹ nữ, tâm tư của gã làm sao ở trên người cá, mà ở trên người Lưu Ngạn. Dịch Thần càng không cần phải nói, hoàn toàn là liều mình bồi mỹ nữ, cần câu trong tay ngay cả mồi cũng không có lại thả vào hồ, đang ngồi đó nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên nghe được Lưu Ngạn kinh hô xin giúp đỡ, lúc này mới chạy tới.
Đáng tiếc đã chậm, cá kia giãy không thoát khỏi dây câu, dưới đau đớn liều mạng giãy dụa bơi nhanh suống nước sâu, đột nhiên kéo được cần câu xuống, mà Lưu Ngạn lại hoàn toàn không chịu buông tay đang dùng hết sức tóm lại, vừa vặn bị kéo theo lảo đảo, ngã xuống rơi vào trong nước.
Phốc một tiếng lớn, Lưu Ngạn hét lên kinh hoàng, liều mạng quơ tay, giãy dụa trong nước. Nhưng cô càng giãy dụa, càng chìm xuống…
Không ngờ cô ta không biết bơi? Hạ Hiểu Tuyết cũng hơi giật mình. An Tại Đào không chút suy nghĩ, đột nhiên nhảy tới bên cạnh thành, nhảy vào hồ nước lạnh lẽo, bơi về phía Lưu Ngạn.
An Tại Đào từ dưới mà lên, đẩy Lưu Ngạn đang dần chìm xuống lên trên một chút, sau đó đạp nước, lộ đầu ra một bên, chuẩn bị nắm lấy cánh tay hoặc là tóc của Lưu Ngạn, kéo cô tới bờ. Cứu người trong nước nghiêm cấm tới gần người rơi xuống nước, nhất là không thể để người rơi xuống nước ôm lấy phần eo hoặc thân thể người cứu, nếu không, người rơi xuống nước sẽ liều mạng nắm lấy không thả, rất có thể khiến hai người cùng chìm xuống.
Trên bờ đã lộn xộn, nhân viên quản lý khu du lịch đang nhanh chóng chạy tới hồ. Mà du khách thả câu đều bỏ cần câu, xúm tới đây.
Trần Duệ sốt ruột ở trên bờ dùng sức dậm chân, hô:
- Cứu người, mọi người cứu người!
Tuy rằng Dịch Thần cũng biết bơi, nhưng lại chưa từng bơi ở trong nước bên ngoài thế này, liền cảm thấy hơi do dự. Mà du khách thả câu, tuy rằng cũng có rất nhiều người biết bơi, nhưng không một ai chủ động nhảy xuống giúp đỡ An Tại Đào cứu người.
An Tại Đào thở một hơi, quay đầu ôm lấy cánh tay Lưu Ngạn, lúc này, Lưu Ngạn theo bản năng nâng tay kéo lấy vạt áo trong nước của An Tại Đào, tay kia thì vòng lại, giữ chặt lưng hắn. Móng tay nhọn hung hăng mà chụp vào hông hắn, An Tại Đào không khỏi nhíu mày.
…
…
Người văn phòng quản lý khu du lịch thổi phồng một cái bè da ném vào trong nước, không biết còn có ai ném một cái phao cứu nạn màu đen vào hồ. An Tại Đào bắt lấy phao cứu nạn, nương theo sức nổi của phao cứu nạn mang theo Lưu Ngạn tới gần bờ.
Dưới sự trợ giúp của mọi người, cuối cùng An Tại Đào nắm được một hòn đá nhô ra trên thành hồ, thở ra một hơi. Hắn vốn muốn đưa Lưu Ngạn lên bờ trước, không ngờ lúc này Lưu Ngạn đã uống không ít nước chân kinh quá độ rơi vào trạng thái nửa hôn mê, lại liều mạng ôm lấy hắn không buông.
Quần áo mỏng manh trên người Lưu Ngạn bị ướt nhẹp, dán chặt lên người, để lộ ra thân hình cực đẹp đường cong hoàn mỹ. b* ng*c đầy đặn của cô dán chặt vào vai An Tại Đào, An Tại Đào không ngừng đạp nước ma sát vào, nhưng giờ phút này An Tại Đào chẳng quan tâm nhận thức hương diễm trong nước này, càng không có khả năng sinh ra ý niệm gì.
…
...
Có cánh chưa chắc là thiên sứ, còn có thể là người chim, cưỡi ngựa trắng chưa chắc là hoàng tử, còn có thể là Đường Tăng; mà cứu người cũng chưa chắc chắn sẽ là anh hùng, còn có thể là kẻ đối đầu.
Lưu Ngạn thật không ngờ người đầu tiên nhảy xuống nước cứu cô chính là An Tại Đào, mà An Tại Đào cũng càng không ngờ, sau khi hai người có một lần mặt đỏ tai hồng trong nhà ăn khách sạn tối hôm qua, không ngờ trong một đoạn thời gian rất dài trở thành đối thủ một mất một còn. Về sau Dịch Thần nói qua một câu: Nếu có số mệnh mà nói, như vậy, hai người này chắc chắn là oan gia kiếp trước.
💬 Bình luận chương