Tề Chấn Đào biểu lộ thái độ, Diệp Phàm trong lòng âm thầm cảm kích, nói:
- Cảm ơn chú Tề, Cố gia thì cháu không sợ. Hai vị khác ở ban chỉ huy, một là Phó chủ tịch tỉnh Tần, một là Phó giám đốc sở Tiếu Duệ Phong. Trước kia cháu ở Ngư Dương cũng có chút giao tình với ông ta.
Tuy nhiên trước khác, nay khác, cháu nhận được một tin, hình như Tiếu Duệ Phong đang tranh thủ vị trí phó giám đốc thường vụ sở Công an.
Lần trước cháu ở Lạc Diệp Cư Thủy Châu phát sinh một chút việc nhỏ, không ngờ có bóng dáng Tiếu Duệ Phong nhúng tay vào. Người này, nghe nói rất gần gũi với Cố gia.
Đương nhiên, ông ta cũng là vì ích lợi. Cái này không có gì đáng trách. Mà Phó chủ tịch tỉnh Tần so với ông ta, cháu cảm thấy thuyết phục Phó chủ tịch tỉnh Tần còn quan trọng hơn.
Phó chủ tịch tỉnh Tần không đồng ý, việc cải biến sẽ này làm người ta nghi ngờ, cho nên, cháu tính toán thuyết phục Phó chủ tịch tỉnh Tần. Chú Tề, về phần Phó chủ tịch tỉnh Tần, chú có nghe được chút tin tức nào không?
- Tần Hoài Bắc, người này có tư cách già nhất trong các chức phó. Lần này không thể vào thường vụ, trong lòng tự nhiên sẽ ấm ức. Mục tiêu ông ta nắm vào chính là Kiều Chí Hòa, ha hả.
Tề Chấn Đào nói ra tật xấu này, để Diệp Phàm chiếu sáng một có thể mượn lực.
- Muốn cho tên Kiều Chí Hòa này một bài học, thật sự là khó khăn. Thứ hai, cháu cũng không muốn tự dưng đi đắc tội một ủy viên thường vụTỉnh ủy.
Diệp Phàm cảm thấy kế này không thông.
- Ha hả, Tần Hoài Bắc nghe nói có quan hệ khá tốt với tỉnh Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật Tỉnh ủy Mã Quốc Chính, nghe nói là bạn học cũ.
Tề Chấn Đào sau khi nói xong liền cúp điện thoại, tự nhiên là khiến Diệp Phàm phải tự đi lo.
Sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Phàm dẫn một đồng chí làm thiết kế quy hoạch đến xác định khu thành nội thôn Đại Vũ một lần nữa, nếu như có thể xuyên qua quốc lộ Thiên Tường, thì xuyên qua từ chỗ nào, xuyên qua thì có ảnh hưởng gì không…Hai ngày hai đêm đã sửa lại phương án. Diệp phàm đem phương án đến Địa ủy, chỗ Trang thế Thành Chủ tịch Địa khu Lô Trần Thiên, Phó chủ tịch thường trực Địa khu Triệu Xa Thành, mỗi người một bản.
- Ha ha, Tiểu Diệp, cuối cùng cậu cũng tìm được đường tắt rồi.
Trang Thế Thành xem xong thì cười khích lệ nói.
Tuy nhiên, Trang Thế Thành đảo mắt lại hỏi:
- Quốc lộ Thiên Tường xuyên qua thôn Đại Vũ, trưng đất giải phóng mặt bằng, còn nữa quốc lộ xây dựng xong, lượng xe cộ tăng nhiều, liệu có mang đến tai họa ngầm cho Đại Vũ hay không?
- Trưng đất giải phóng mặt bằng này mặc dù là không cho quốc lộ Thiên Tường xuyên qua, chúng ta không phải sẽ mở rộng đường thôn Đại Vũ.
Cái khâu trưng đất giải phóng mặt bằng này không thể thiếu, chỉ có điều quốc lộ xuyên qua thôn, lượng xe cộ chắc chắn sẽ tăng gấp bội, hiểm họa giao thông cũng là một vấn đề.
Tuy nhiên, tôi nghĩ, chỉ cần giải quyết tốt vấn đề cảnh sát giao thông, lắp đặt hệ thống đền xanh đèn đỏ vào, đây lại không phải là đường cao tốc, chắc là không có vấn đề gì.
Nếu sợ việc để xảy ra chết người, tai nạn giao thông, cho dù không để quốc lộ Thiên Tường xuyên qua, mà đường do chúng ta làm ra không phải cũng có hiểm họa như vậy hay sao?
Hơn nữa, mất quốc lộ Thiên Tường còn là mất mát lớn hơn. Tôi nghĩ, có quốc lộ Thiên Tường, thương nhân đến Đại Vũ sẽ thấy giao thông thuận tiện. Đây cũng là một ưu thế rất lớn, càng không nói là tiền từ tỉnh rót xuống đế làm đường.
Diệp Phàm nói.
- Ừ, cậu nghĩ được những điều này, chứng tỏ phương án của cậu đã kỹ càng rồi. Tôi đồng ý.
Trang Thế Thành liền rút bút ra ký vào phương án.
- Tuy nhiên, bên ban chỉ huy, thì cậu phải đi rồi.
Trang Thế Thành sắc mặt nghiêm trọng, biết ban chỉ huy quốc lộ Thiên Tường, tuy nói là thường ủy viên không nhiều lắm, nhưng ai cũng có phe phái m.
Thứ hai, mặt cắt mặt đường phải mở rộng đến 25 đến 28, độ rộng 10 đường xe chạy, nếu tính thêm chỗ đất dư ra hai bên thì khả năng lên đến 30 mét.
So với thiết kế ban đầu thì phải tăng thêm khoảng 10 mét. Đường cắt đặc biệt này không phải là rẻ, phỏng chừng 2km đường này cũng phải mất đến hơn 20 triệu.
Ban chỉ huy không thông qua, cũng có lý do chính đáng của họ. Thực ra, xây dựng quốc lộ Thiên Tường, những đem đến lợi ích rất lớn cho Đức Bình chúng ta…
Đầu tiên quy hoạch, chỗ Phó giám đốc sở Vi thì khá là khó khăn. Chú Lô nhà ở Thủy Châu, không biết là có quen biết Phó giám đốc sở Vi Kiến Minh hay không?
Diệp Phàm "thăm dò" hỏi.
- Vi Kiến Minh, người này khá là ngạo khí. Trước kia chú ở thành phố Mặc Hương làm Phó Chủ tịch thường trực thành phố có quản giao thông, cũng quen biết người này. Chẳng qua là không có giao tình nhiều lắm. Như thế này đi, cháu cứ đi một chuyến, nếu không được thì chú sẽ nghĩ cách.
Lô Trần Thiên cũng muốn có chút thành tích, nên mới ở Đức Bình lăn lộn.
Về sau còn phải lo thiết lập riêng "hệ thống" cho mình. Thôn Đại Vũ này chính là một cơ hội lớn, nếu làm tốt thì công tích của Lô Trần Thiên sẽ lên hàng đầu.
- Vậy cũng được, để cháu đến tìm Phó giám đốc sở Vi trước đã, nếu không tác động được ông ấy thì cháu sẽ mượn lực của chú, ha ha.
Diệp Phàm cười nói.
- Thằng nhóc này, chưa đi, đã nghĩ để chú ra trận rồi. Nếu cấp dưới đều như cháu không phải claf chú sẽ mệt chết sao?
Lại nói tiếp, cháu xem chú là Chủ tịch Địa khu, trông thì rất uy phong, nhưng, cháu ngẫm lại, chú một ngày phải quản bao nhiêu chuyện.
Chỉ ký tên không thôi cũng đủ mệt rồi, có ngày phải nhận mấy trăm cuộc điện thoại. Cho nên, những chuyện cháu làm được thì cứ làm đi, đừng đến phiền chú. Lãnh đạo không thích ngày nào cũng bị cấp dưới nhờ mình ra mặt đâu.
Lô Trần Thiên tức giận nói.
- Ha ha! Chú Lô, đây không phải là chuyện nhỏ, những việc như vậy có mấy khi Đức Bình chúng ta có đâu.
Làm cấp dưới, nghĩ biện pháp giải quyết công việc là việc đương nhiên phải làm. Nhưng, cũng có những việc phải xem năng lực mà xử lý, còn như việc này, cháu chỉ là một cục trưởng nhỏ bé, đi cầu xin phó giám đốc sở, là chuyện vượt quá năng lực của cháu.
Cho nên chú Lô xuất mã, cũng là việc theo lý thường phải làm. Hơn nữa, hiện tại thôn Đại Vũ bên ngoài là cục Xây dựng chúng cháu làm, nhưng thực tế người chỉ huy vẫn là chú Lô.
Về sau, nếu có thành tích không phải chú Lô cũng chiếm đầu bảng hay sao? Chúng cháu được chút nước canh thôi là tốt lắm rồi.
Diệp Phàm nói ra trọng tâm, khiến Lô Trần Thiên chút nữa nghẹn giọng.
Mắt nhìn chằm chằm Diệp Phàm, nói:
- Nhóc con, việc chưa bắt đầu mà đã nghĩ đến thành tích rồi. Có phải sau khi việc thành rồi lại đến hỏi chú mũ quan cao hơn không?
- Chú Lô, nếu có thì cháu không ngại đội đâu.
Diệp Phàm dù sao thì điếc không sợ súng, nếu Lô Trần Thiên đã làm rõ như vậy, thì mình cũng thẳng thắn. Được đề bạt thì ai chẳng muốn? Cũng coi như là xứng với những gì mình bỏ ra.
💬 Bình luận chương