- Khéo thật, Hội trưởng Đỗ cũng có luyện qua mấy chiêu.
Lúc này, thanh niên bên miệng có nốt ruồi đi theo Đỗ Tử Nguyệt cười nói.
- Hội trưởng Đỗ e là không phải luyện qua mấy chiêu đơn giản nhỉ?
Mai Diệc Thu đột nhiên chen vào nói, nhìn thanh niên kia một cái, cười nói:
- Chắc anh là quân nhân?
- Cái này mà cô cũng đoán được à, hay thật, tôi đây đang là Tiểu đoàn trưởng tiểu quân đoàn thứ năm trú tại Phổ Hải.
Thanh niên có nốt ruồi đen liếc mắt nhìn Mai Diệc Thu, vẻ mặt tương đối tự đắc.
- Quả là nhỏ thật, mới chỉ tiểu đoàn trưởng.
Ai ngờ, Mai Thiên Kiệt lại nhìn ra, phun ra một câu vừa độc vừa ngông cuồng, suýt chút nữa làm thanh niên nốt rùi đen bốc hỏa.
- Ờ, hóa ra chức quân của ông em đây còn cao hơn Lâm Kiệt nhiều, haha.
Đỗ Tử Nguyệt thản nhiên nói, liếc Mai Thiên Kiệt một cái, cảm thấy con chim nòn này quá ngông cuồng rồi.
- Cái đó thì không đúng, tôi không lăn lộn trong quân giới, chị tôi thì có, chị ấy giờ là một tiểu đoàn trưởng.
Mai Thiên Kiệt liếc mắt dò xét Đỗ Tử Nguyệt, thực sự nghé con mới sinh không sợ hổ, trong lòng Trương Hùng thầm cười trộm.
- Bộ đội nào, không phải là bộ đội ở xó xỉnh Tây Tạng gì đó chứ?
Lâm Kiệt hơi tức giận, ngạo khí cũng đi lên, nói chuyện hơi trầm xuống, cho nên, lời nói cũng không khách khí nữa.
- So với trú ở Tây Tạng thì còn thảm hơn, Báo Săn Thủy Châu.
Miệng của Mai Diệc Thu đúng là chẳng chịu tha cho người ta, lập tức lấy thể diện cho em trai Mai Thiên Kiệt, câu nói vừa thốt ra đã khiến Lâm Kiệt tắt lửa rồi, thất thanh nói:
- Báo Săn.
Còn Đỗ Tử Nguyệt cũng mờ mịt quan sát Mai Diệc Thu, không ngờ cô nàng xinh đẹp này thân thủ lại cao như vậy, còn là một đoàn trưởng của Báo Săn, Đỗ Tử Nguyệt cũng hiểu biết về Báo Săn, biết quan quân trong đó chẳng có ai dễ chọcTuy nói vẫn chưa thể vào được pháp nhãn đại gia của Đỗ Tử Nguyệt, nhưng cũng không thể coi nhẹ.
- Sao vậy? Báo Săn so với quân đoàn thứ năm của anh có thấp không?
Mai Diệc Thu nói.
- Không… không phải…
Lâm Kiệt vội vàng giải thích nói.
- Báo Săn là bộ đội đặc củng, dĩ nhiên là phải cao hơn quân đoàn thứ năm nhiều, haha.
Đỗ Tử Nguyệt thản nhiên cười nói, tuy nhiên, trên mặt vẫn lộ chút khinh thường.
- Nam Hải Nhất Thần Cước, Mạc Bắc phi điêu ưng, Tây Cương Ba Ly Miêu, Đông Phương thăng thổ địa. Hội trưởng Đỗ, hẳn anh đã nghe nói cái này rồi.
Mai Diệc Thu cười như không cười, đột nhiên đọc ra bốn câu vè này.
Giống Mai Phán Nhi, đám Mai Thiên Kiệt đương nhiên chẳng có cảm giác gì, vì chưa nghe qua bao giờ, Diệp Phàm và Lang Phá Thiên dĩ nhiên trong lòng biết rõ đang chờ xem kịch, Đỗ Tử Nguyệt khóe miệng hơi giật giật.
Đôi mắt ưng của Diệp Phàm quan sát được rõ ràng, trong lòng thầm cao hứng, vốn muốn tìm đề tài để k*ch th*ch Đỗ Tử Nguyệt một chút, không ngờ Mai Diệc Thu lại giúp mình làm trước.
Thấy Đỗ Tử Nguyệt không nói gì, rõ ràng là không tiếp chiêu, Mai Diệc Thu cũng không muốn kích Đỗ Tử Nguyệt thêm nữa, dù sao, Đỗ gia cũng không dễ chọc.
Chợt thấy Diệp Phàm đột nhiên nhìn mình, Mai Diệc Thu trong lòng sửng sờ, chợt hiểu, cười nhạt, miệng lại mở ra, nói tiếp:
- Thành phố Phổ Hải ở xã hội cũ lão Đại Đỗ Nguyệt Sanh của Thanh bang uy danh vang xa khắp Phổ Hải, vừa rồi trong bốn câu vè tôi mới đọc có nhắc đến "'Đông Phương thăng thổ địa" là chỉ đại thiếu gia Đỗ Tử Nguyệt của thành phố Đỗ Hải, chẳng biết Đỗ Tử Nguyệt kia với Hội trưởng Đỗ có cùng một người không, hơi tò mò đó.
- Haha, một ngoại hiệu nhỏ người trong vòng đặt thôi, không đáng nhắc đến.
Đỗ Tử Nguyệt lạnh lùng hừ giọng nói, hiển nhiên là có chút tức giận.
- Ồ, không thể ngờ Hội trưởng Đỗ là người của Đỗ gia, khéo thật, khoảng thời gian trước đi du lịch ở nước ngoài, cũng gặp một người họ Đỗ, ông ta nói cũng là người của Đỗ gia ở thành phố Phổ Hải.
Diệp Phàm thản nhiên nói, chờ Đỗ Tử Nguyệt mắc câu.
- Đỗ gia chúng tôi cũng được coi là một đại gia tộc, ở nước ngoài cũng tương đối nhiều. Kỳ thực, ngay cả công ty, ở nước ngoài Đỗ gia cũng có vài cái. Không biết Bí thư Diệp quen vị nào?
Đỗ Tử Nguyệt không chút kinh hãi, thuận miệng hỏi.
- Ông ta tên Đỗ Phong.
Diệp Phàm thuận miệng nói, phát hiện khóe miệng Đỗ Tử Nguyệt quả nhiên co giật vài cái.
- Bí thư Diệp gặp ông ta ở đâu, haizz… Kể ra Đỗ Phong là chú của tôi. Mấy năm nay, nói là đi du lịch toàn cầu, ngay cả số di động cũng đổi, hại cả nhà tôi đều đi tìm ông ấy.
Đỗ Tử Nguyệt vẻ mặt bình tĩnh, Diệp Phàm biết rằng gã này chắc chắn là giả vờ
- Cái đó, tôi cũng vô tình gặp ông ta, ở một nhà hàng tại Thái Lan, bị vài người bản địa dọa nạt, lúc đó Đỗ Phong tiên sinh đã giải vây cho tôi, sau đó, nói chuyện một lúc, mới biết ông ấy là người Đỗ gia Phổ Hải.
Diệp Phàm thản nhiên cười nói.
- Ờ, không biết chú Đỗ Phong của tôi ở đâu? Phiền Bí thư Diệp báo lại một chút, chúng tôi đi tìm ông ấy về. Ông ấy đi đã nhiều năm, trong nhà mọi người đều tìm kiếm đến phiền lòng.
Đỗ Tử Nguyệt thở dài, nói.
- Cái này, tôi cũng không rõ lắm, ông ta ăn xong thì đi mất.
Diệp Phàm ánh mắt hơi lóe lên, Đỗ Tử Nguyệt thấy vậy hiểu ra, người ta không muốn nói rồi, nên cũng không hỏi nữa.
Mục đích đã đạt được, hai bên sau đó nói chút chuyện phiếm không đầu không đuôi.
Ra khỏi Thiên Thu Các.
Đỗ tử nguyệt một mình ngồi trên chiếc trên Mercedes Benz lái đi.
Mai Phán Nhi hỏi:
- Mọi người ở đâu vậy?
- Khách sạn Phổ Hải.
Diệp Phàm thuận miệng đáp, mịt mờ liếc nhìn b* ng*c căng tròn của Mai Phán Nhi, nghĩ đến Mai Phán Nhi điên cuồng trên giường, phía dưới liền có phản ứng, bất nhã vểnh lên.
Thằng nhãi này vội đến sát cửa xe che phần phía dưới lại, biết là máu lão trăn lại đang tác quái đây, miệng cũng là thản nhiên thuận miệng hỏi:
- Mai tổng, ba cô cháu cô đến Phổ Hải có chuyện gì vậy?
- Chuyện, dĩ nhiên là có chuyện, không thì chúng tôi ăn no chạy đến đây làm gì, cũng chẳng phải chưa từng đến Phổ Hải. Bạn đang đọc truyện được cãi lời.
Nếu không, sẽ dùng quân pháp của Tổ đặc nhiệm A nghiêm khắc trừng trị.
Lang Phá Thiên vẻ mặt ngưng trọng, Chu Khải biết, cái này chắc chắn không phải chuyện đùa.
💬 Bình luận chương