- Bộp!
Một tiếng bộp vang lên, Diệp Phàm đã đập tấm ngân phiếu lên trên bàn, hừ nói:
- Nhìn xem, đã đủ chưa?
- Diệp Phàm, anh lấy đâu ra lắm tiền như vậy?
Kiều Viên Viên nhìn thoáng qua, thấy hai mươi triệu, liền kinh ngạc nhìn Diệp Phàm, sắc mặt có chút thay đổi, cô lo Diệp Phàm tham ô hay nhận hối lộ gì đó.
- Đừng có lo Viên Viên, chuyện của em anh cũng biết một chút. Số tiền này, là tiền lần trước đi Thái Lân đánh cược quyền kiếm được, là tiền trong sạch.
Diệp Phàm thản nhiên nhấp ngụm trà, nói. Bạn đang đọc truyện được , Thường Nhất Quân tạm thời chẳng kiếm được đồng nào. Mẹ của gã nghe xong thiếu chút nữa thì nhảy lầu.
Hương Linh không thể buộc Thường Nhất Quân phải trả tiền, hơn nữa người ta cũng chẳng lấy đâu ra. Tiền lãi ngân hàng cũng đủ làm cho Hương Linh thở không ra hơi rồi.
Cậu nói xem, đâu có thời gian để hẹn hò với tôi.
Kiều Báo Quốc vẻ mặt suy sụp, vò đầu bứt tai nói.
Thằng nhãi này liếc mắt nhìn Diệp Phàm một cái, nói thêm:
- Tôi đã nói với ông già tôi rồi, muốn từ chức để kinh doanh. Tuy nhiên, ông không đồng ý. Nói là nếu tôi dám từ chức thì sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà. Còn mẹ thì cũng không cho phép nghĩ đến chuyện này. Cậu nói xem, một người làm công ăn lương thì đến đời nào mới có 20 triệu. Những ngày này thực sự tôi chẳng biết sống thế nào.
- Anh, anh cầm lấy tiền đi trả đi, về sau cứ yên tâm sống vui vẻ với chị dâu, số tiền này…
Kiều Viên Viên nhìn Diệp Phàm, thấy hắn gật đầu, nên liền cầm tấm ngân phiếu nhét vào tay anh mình, nhưng Kiều Báo Quốc vẫn không cầm. Kiều Viên Viên liền nghiêm mặt nói:
- Anh không quản chuyện Hương Linh nữa thì thôi, em càng rảnh nợ.
- Vậy…Tôi nhận, số tiền này coi như tôi mượn cậu, sau này sẽ trả cậu.
Kiều Báo Quốc bóp đầu thuốc lá, nhận lấy tấm ngân phiếu.
- Không cần trả.
Diệp Phàm thản nhiên nói.
- Không được.
Kiều Viên Viên mạnh miệng nói, Kiều Báo Quốc cũng gật gật đầu.
- Ha ha, đấy đều là "sắp xếp" của anh mà, cần gì phải trả chứ.
Diệp Phàm nhìn Kiều Viên Viên thản nhiên cười nói, hai chữ "sắp xếp" kia được nhấn mạnh, Kiều Viên Viên có chút đỏ mặt, liếc mắt nhìn Diệp Phàm một cái.
- Sắp xếp, có ý gì vậy?
Kiều Báo Quốc có chút nghi ngờ nhìn Diệp Phàm và Kiều Viên Viên một cái, hỏi.
- Anh, không liên quan gì đến anh cả, anh cứ nhận là được rồi, là do anh ấy nợ em, hừ!
Kiều Viên Viên nhịn cười, vẻ mặt nghiêm túc hừ nói.
- Nợ em, có phải cậu ta đưa ra điều kiện gì đó với em có đúng không? Số tiền này, anh không nhận nữa.
Kiều Báo Quốc vẫn rất kiên cường, bỗng nghĩ đến điều gì đó liền đẩy lại tấm ngân phiếu.
Thực ra, Kiều Viên Viên ở nhà rất được sủng ái, dù là ông bà, bố mẹ hay em trai đều rất thích Kiều Viên Viên.
- Bây giờ nhắc đến cái này cũng muộn rồi.
Diệp Phàm đột nhiên lạnh lùng hừ nói.
- Cậu có ý gì?
Kiều Báo Quốc bỗng đứng bật dậy, trợn mắt nhìn Diệp Phàm, tay nắm lại, giống như muốn đánh người vậy.
- Em gái của anh đều đã là người của tôi rồi, anh còn nhắc đến làm gì, tôi còn có điều kiện gì với cô ấy chứ?
Diệp Phàm cũng nảy sinh "ý định độc ác", liền nói dối.
Bởi vì hắn đã nhìn ra, Kiều Báo Quốc cũng không phải là loại người đớn hèn. Số tiền này nếu không có lý do thì gã sẽ không nhận.
- Thằng khốn kiếp này, dám bắt nạt em gái tao, tao đá chết mày.
Kiều Báo Quốc mắt đỏ lên, giơ chân đạp về phía Diệp Phàm.
- Anh, là em tự nguyện mà.
Đột nhiên vang lên tiếng nói của Kiều Viên Viên, thoáng cái cô đã đứng ngăn trước mặt Diệp Phàm rồi.
- Em…Anh bất tài, đến em anh cũng không bảo vệ được.
Kiều Báo Quốc ngồi sụp xuống, không ngờ khóc lên thành tiếng.
- Anh…Em thật sự tình nguyện mà, thời điểm đó em đâu có biết chuyện chị dâu nợ người ta nhiều tiền như vậy. Việc này chẳng có liên quan gì đến anh cả. Em thích Diệp Phàm, em tự nguyện. Cho nên số tiền này là tiền của em, anh nhận tiền của em gái thì còn trả cái gì chứ? Anh cứ nhận đi, mau cưới chị dâu về nhà.
Kiều Viên Viên lại cầm lấy tấm ngân phiếu nhét vào tay anh trai.
- Tôi nhận, cậu Diệp, sau này cậu hãy đối tốt với em tôi một chút. Nếu em gái tôi có làm sao thì tôi thề sẽ liều với cậu đấy.
Kiều Báo Quốc đột nhiên đứng lên, hai mắt nhìn chằm chằm Diệp Phàm nói.
- Tôi thương cô ấy còn chưa được, làm sao bắt nạt cô ấy được chứ.
Diệp Phàm bình tĩnh nói, không ngờ kéo Kiều Viên Viên vào trong lòng, Kiều Viên Viên vì để phối hợp diễn kịch, cho nên cũng hơi ngả người vào Diệp Phàm.
Miệng có chút ngượng ngùng nói:
- Anh đang ở trước mặt mà.
- Sợ gì chứ, cũng không phải người ngoài mà.
Diệp Phàm cười gượng một cái.
- Không thèm nhìn mặt anh nữa.
Kiều Viên Viên cố ý lườm Diệp Phàm một cái, nói:
- Anh, anh không cần lo lắng đâu, anh Diệp đối với em rất tốt, anh ấy sap có thể ức h**p em được.
- Mới đầu thì tốt, sau này ai biết thế nào.
Kiều Báo Quốc trừng mắt nhìn Diệp Phàm, hừ một tiếng.
Nếu em gái và hắn gỗ đã đóng thuyền rồi, thì cái gì cũng muộn rồi. Hơn nữa, mình và Hương Linh về sau thực sự cần tiền, số tiền này gom góp cả đời cũng chưa chắc đã đủ. Cho nên Kiều Báo Quốc đành nhận lấy.
💬 Bình luận chương