- Thanh Lang rốt cuộc đã chạy đi đâu, lẽ nào chạy ra nước ngoài rồi?
Vương Triều thở dài, có chút buồn bực.
Đúng lúc đó, Vương Triều đột nhiên hét lớn:
- Mau nhảy ra khỏi xe.
Tốc độ của Diệp Phàm cũng không hề chậm, cùng với Vương Triều mở cửa rồi nhảy vọt ra ngoài, quay đầu nhìn lại, đột nhiên toát mồ hôi lạnh. Chỉ nghe thấy một tiếng rầm, một khối đá nặng mấy tấn lăn xuống, chiếc xe Audi của Diệp Phàm bỗng chốc biến thành đống sắt vụn.
- Xông lên!
Hai người nhanh như tên bắn xông lên, nhưng không phát hiện thấy ai, sau khi quan sát kỹ, Vương Triều sờ vào cạnh tảng đá, ngửi rồi nói:
- Mẹ kiếp, xem ra có kẻ định hại chúng ta.
- Ừ, người này thật hiểm độc, định lấy mạng chúng ta, không ngờ dùng thuốc nổ cho nổ tung tảng đá, hơn nữa, tính toán rất chính xác, thời gian cũng rất chuẩn, tảng đá này có lẽ đã sớm treo ở đây rồi. Là người nào mà to gan như vậy, tảng đá lớn như vậy mà có thể treo được ở đây.
Diệp Phàm hừ nói, mắt nhìn ra bốn phía.
- Nếu không phải Quản Phi làm thì là Hà Ý Công làm, tám phần là do Quản Phi làm. Tên này bị gãy xương sườn, có lẽ không nghiêm trọng lắm, lúc đó tôi xuống tay cũng lưu tình, nếu không đã cho hắn nằm liệt mấy tháng rồi.
Vương Triều hừ nói, ánh mắt giận dữ. Bạn đang đọc truyện được nói với ai, cho dù là vợ anh.
Diệp Phàm đột nhiên nghiêm mặt, rồi lại hỏi:
- Anh còn phát hiện được hành động gì của người đó không?
- Không, nhưng sau đó Phó tư lệnh Tưởng quay về, người đó liền đi theo Phó tư lệnh Tưởng vào nhà. Tôi cũng vội lủi đi, sao còn dám ở lại đấy nữa, nếu mà bị người đó phát hiện ra e rằng sẽ bị anh ta lột da ra mất. Việc này tôi chỉ nói với ông, tuyệt đối không nói với ai nữa.
Trương Thiết chợt run lên.
- Rất tốt, anh quay về đi, việc này nếu thực sự là nhằm vào Vương Triều thì Cục công an thành phố sẽ có thưởng.
Diệp Phàm nói.
- Tôi không cần thưởng, chỉ cần Bí thư Diệp không phê bình tôi là được.
Trương Thiết lập tức nói, xem ra là đang rất sợ hãi.
- Phê bình anh, không thể nào, anh lập công sao tôi còn phê bình chứ. Yên tâm đi, việc này tôi sẽ giữ bí mật cho anh. Sau này Trưởng phòng ở bãi Áp Tử mà thăng quan, lẽ nào anh không muốn ngồi vào vị trí đó.
Diệp Phàm suy nghĩ rất nhanh, cảm thấy bãi Áp Tử là nơi lãnh đạo hay đi câu cá, nếu có thể lôi kéo được Trương Thiết thì chưa biết chừng còn có thêm được ít tin tức nữa.
- Cám ơn Bí thư Diệp, sau này tôi xin nghe theo lời Bí thư Diệp.
Trương Thiết cũng rất thông minh, biết là Diệp Phàm đang cho hắn cơ hội, lập tức thể hiện thái độ.
- Được rồi, anh về trước đi, nghỉ ngơi cho tốt, việc này để tôi xử lý.
Diệp Phàm đáp, Trương Thiết hài lòng quay đi.
Diệp Phàm lập tức gọi Vương Triều đến, hai người đi đến Nguyệt Đầm.
Kỳ lạ là cả hai người đều chẳng thu được gì cả, ngồi phục trong bụi cỏ cả hai tiếng đồng hồ, đến 5 giờ sáng mà vẫn không hề phát hiện thấy người kỳ lạ đó. Hơn nữa trong ngôi nhà trúc ở Nguyệt Đầm chỉ có hai vợ chồng Phó tư lệnh Tưởng cùng một người giúp việc.
- Lẽ nào là Trương Thiết hoa mắt, trên thực tế không hề có người đó.
Trên đường về, Vương Triều có chút bất mãn nói.
- Không gặp được người đó cũng bình thường thôi, có lẽ lúc này hắn đã đi ra ngoài rồi, Trương Thiết chắc chắn không hề hoa mắt, vết thương trên mặt anh ta không hề là giả.
Diệp Phàm khẽ lắc đầu nói.
- Bí thư Diệp, tôi đưa anh về trước.
Vương Triều lái xe nói.
- Không cần, chỗ anh ở ở trước chỗ tôi, tới lúc đó anh xuống trước, tôi lái xe về.
Diệp Phàm nói.
Chiếc xe đi thẳng về phía khu tập thể của Cục công an thành phố, Vương Triều là Phó cục trưởng nên cũng được phân một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách. Nhìn thấy Vương Triều đi lên tầng 3, Diệp Phàm ngồi trong xe châm thuốc hút, thầm nghĩ về chuyện của người kỳ lạ ở Nguyệt Đầm. Nếu người đó đúng là Thanh Lang, vậy Phó tư lệnh Tưởng nhất định có vấn đề. Lẽ nào người đứng phía sau thảm án 88 chính là Tưởng Vân. Đội điều tra của Cục công an thành phố khi khám xét ở Nguyệt Đầm không hề làm phiền Tưởng Vân, dù sao thì cái uy của Tưởng Vân vẫn còn, hơn nữa con trai ông ta còn là Phó giám đốc Sở tài chính tỉnh, cũng là một nhân vật có thực quyền, các cán bộ bình thường ai dám trêu vào một ông quan như vậy.
Đúng lúc đó, căn phòng Vương Triều ở trên tầng ba đột nhiên phát ra tiếng súng. Diệp Phàm nhìn thấy, lập tức tung người lao nhanh lên.
💬 Bình luận chương