Biết biểu hiện vừa rồi của mình làm Phó Bí thư Diệp Đông hài lòng, dù sao, Phó Bí thư Diệp Đông cũng là cậu ruột của vợ Túc Nhất Tiêu. Chắc hẳn Túc Nhất Tiêu vì danh ngạch thường vụ, sớm đã triển khai hành động rồi.
- Chuyện này sao có thể? Túc Nhất Tiêu chỉ là một Phó chủ tịch thành phố, không thể một bước lên trời ngồi vào vị trí Phó bí thư thành ủy được, cần phải có một giai đoạn chuyển lên chứ đúng không nào? Cho dù tôi có là Bí thư tỉnh ủy đi nữa thì cũng chẳng thể nào làm chuyện quá trái với nguyên tắc tổ chức.
Triệu Xương Sơn nhíu mày.
- Haha, Bí thư Triệu, đồng chí Diệp Phàm chỉ nói đến công lao lớn của người khác, bản thân cậu ấy mới là người có công lớn nhất.
Kỳ thực, biểu hiện của đồng chí Diệp Phàm ưu tú như thế, thảm án 88 vừa phá xong, chúng ta đã có thể báo cáo kết quả với thủ tướng rồi.
Bằng không, cái ghế Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật của tôi cũng chẳng được ngồi yên, cảm giác dân chúng như đang đâm vào cột sống của tôi, có lúc nửa đêm còn nằm mơ giật mình tỉnh dậy.
Cho nên, tôi thấy để đồng chí Diệp Phàm ngồi lên vị trí của đồng chí Vu Chí Hải là hoàn toàn có thể!
Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật Dương Chí Viễn ngồi cạnh tâm trạng cũng rất tốt. Thảm án 88 giống như một gánh nặng ép xuống làm ông sắp thở không nổi, cho nên, ông cũng muốn bán cho Diệp Phàm một tấm chân tình.
- Ờ, đồng chí Diệp Phàm là người có công lớn nhất, vừa báo lên với Thủ tướng, Thủ tướng đã khen ngợi rất nhiều. Đề bạt đồng chí Diệp Phàm cũng hợp với ý của cấp trên, thậm chí cũng nên vượt mức quy định một chút, tôi thấy cứ đưa thảm án 88 ra nói là đã chẳng có gì đáng chê trách rồi.
Diệp Đông cũng ngồi một bên nói giúp, Diệp Phàm biết, ông cũng chỉ đang đền đáp lại mà thôi.
- Chuyện này để sau hẵng nói!
Triệu Xương Sơn khoát tay nói, nhìn mấy người trong cuộc họp, lại nói:
- Diệp Phàm, cậu chuẩn bị một chút, lập tức đi xuống, chuyện bắt giữ lần này vẫn do cậu đảm nhiệm trọng trách thống soái. Các đồng chí viện kiểm sát tỉnh ủy và sở tỉnh sẽ toàn lực phối hợp hành động với cậu. Trước khi đi tôi vẫn câu nói cũ, chẳng phải sợ gì hết, cho dù là liên quan đến kẻ nào, cứ bắt hết, đây là do Triệu Xương Sơn tôi đại diện tỉnh ủy nói, cậu nghe rõ chưa?
Triệu Xương Sơn toàn than khí thế mãnh liệt.
- Rõ!
Diệp Phàm chào theo tiêu chuẩn nghi lễ công an bước ra khỏi phòng họp.
Một tiếng sau, có 10 đồng chí của bên pháp luật tỉnh ủy và sở tỉnh tới, sở tỉnh do đồng chí Sở trưởng Trần Bố Hòa đích thân dẫn người đến, còn bên Pháp luật tỉnh ủy do một Phó Bí thư họ Trương đích than nắm thống soái. Hơn nữa, Phó Bí thư Trương có thâm niên rất cao, cũng là một cán bộ cấp Giám đốc sở.
Cấp bậc không thể nói là không cao, mà hai vị cán bộ cấp giám đốc sở lại là tổ phó, còn Diệp Phàm một cán bộ cấp Phó giám đốc sở lại trở thành tổ trưởng của tổ điều tra truy bắt thảm án 88.
Đương nhiên, Diệp Phàm cũng biết, Trần Bố Hòa và Phó Bí thư Trương đến, chắc chắn là đến hái quả đào. Đây đều là một giai đoạn, bắt được người thẩm vấn, hai người bọn họ cũng là một trong những đồng chí phụ trách chủ yếu, đương nhiên, công lao cũng tự nhiên rơi vào người, chuyện tốt thế này, những người đang tranh giành vị trí đều muốn làm rồi.
Còn đối với hai vị Ủy viên thường vụ tỉnh ủy Diệp Đông và Dương Chí Viễn mà nói, có thể phái hai đồng chí này xuống, cũng là muốn bày tỏ thái độ với Thủ tướng và Triệu Xương Sơn, bọn họ cũng quyết tâm điều tra đến cùng.
Vu tư lệnh của Quân khu tỉnh cũng phái đến một đại tá tên Cung Thanh Dân. Nghe nói là Phó chủ nhiệm bộ chính trị quân khu tỉnh, mấy chiếc xe nhanh chóng đi về phía Ngư Đồng.
Những người này dù cấp bậc cao hơn Diệp Phàm, nhưng, họ đều nhớ lời căn dặn của lãnh đạo, tương đối tôn trọng Diệp Phàm. Luôn có tư thế tất cả mọi hành động đều nghe theo chỉ huy.
Vì, chức "thống soái" của Diệp Phàm lần này là do Triệu Xương Sơn cùng với các lãnh đạo tỉnh ủy bàn bạc và chính thức hạ lệnh. Mà chuyện này lại do Diệp Phàm nắm trách nhiệm chính, bọn họ đến hái đào mà còn muốn nghênh ngang kiêu ngạo thì đúng là chẳng còn gì để nói nữa.
Xe vừa tiến vào bên trong Ngư Đồng, đã có một tin đáng sợ truyền đến, Trần Cương đang ngầm Quản Phi nếm nỗi đau băm vằm trăm mảnh mới được. Cái thứ tạp chủng! Đồ con rùa!
Lô An Cương cười nói, nụ cười cay nghiệt, tàn khốc.
- Anh có thù với Quản Phi, thì có thể nói ở tòa, nhà nước đâu phải không có pháp luật, anh hoàn toàn có thể giải quyết qua pháp luật. Làm một quan quân, anh cũng có một năng lượng nhất định, hà tất phải làm những việc điên rồ như vậy. Hại người vô tội, 10 người dân ở Ngư Đồng, họ chọc ghẹo gì anh, tại sao anh phải giết bọn họ.
Diệp Phàm lạnh lùng hỏi.
- Đem ra tòa nói chuyện, cái rắm, cái xã hội này, có tiền có quyền có thế mới có tác dụng, những cái khác, đều là cứt chó.
Nói đến pháp luật, đó chỉ là trò chơi của tầng trên, pháp luật là do họ chế định, bọn họ chịu tự trừng phạt mình không?
Diệp Phàm, kể ra Lô An Cương tôi cũng khâm phục anh, có thể điều tra được tôi. Nhưng, anh được gì chứ?
Lần trước không phải suýt chút nữa là bị ném đá chết rồi sao, điều đó chỉ chứng tỏ anh mạng lớn thôi. Anh xem xem, anh phí bao nhiêu tâm sức làm việc cho tổ quốc, không tính toán mình được gì, họ cho anh cái gì.
Hà Trấn Nam đường đường là người đứng đầu, là đại diện của tổ chức đảng, vì quyền lực, không phải ngày ngày làm khó anh sao? Mấy Ủy viên thường vụ, ai là thứ tốt đẹp chứ, bọn họ đều vì phá án sao?
Chẳng là cứt chó gì!
Toàn vì lợi, chữ lợi đứng đầu, lợi, lợi, lợi, chữ lợi là thứ lớn nhất của họ. Diệp Phàm tỉnh lại đi! Anh, chỉ là một con cờ đáng thương trong tay họ thôi.
Lô An Cương khuyên Diệp Phàm, biểu hiện có chút kỳ lạ.
💬 Bình luận chương