- Ừ, việc này, tìm ai đó là tốt nhất.
Hạ Hải Vĩ khẽ gật đầu, biết rõ là chuyện lớn, làm anh hùng là vô dụng.
- Tôi đi tìm người, anh chờ tôi.
Diệp Phàm nói đơn giản, sau đó mang tất cả chứng cớ đến thủ đô, liên hệ với Phí Nhất Hoàn thì gặp được ông ta.
Phí Nhất Hoàn ở Tây Viên cũng có một ngôi biệt thự, bình thường cả nhà ông ta đều ở tại ngôi biệt thự này. Chỉ có ngày lễ hoặc chuyện gì trọng đại lúc mới gặp gỡ ở nhà c*̃ c*̉a Phí gia.
Sau khi thận trọng xem kỹ hết tất cả chứng cớ tài liệu, lại hỏi rất nhiều vấn đề, Phí Nhất Hoàn rơi vào trầm tư.
Rất lâu không thấy động tĩnh, Diệp Phàm có phần không kiên nhẫn được nữa, nói ra:
- Bí thư Phí, nếu như thật sự không được tôi có thể ra tay từ chỗ khác bên ngoài.
- Cậu, vẫn còn thiếu kiên nhẫn. Người như vậy Phí Nhất Hoàn tôi cũng không dám ra tay, còn có thể ngồi ở vị này sao?
Phí Nhất Hoàn hờ hững liếc qua Diệp Phàm, có vẻ như muốn dạy bảo.
- Tôi... đúng là hơi nôn nóng.
Diệp Phàm mặt hơi đỏ lên, cảm giác là thấy Phí Nhất Hoàn yếu ớt đi một chút.
- Diệp Phàm, có một số việc, trước khi cậu làm quan trọng nhất là phải xem xét thời thế, cậu phải chú ý phân tích, cân nhắc một chút trong lúc này liên lụy khắp nơi, một khi việc này lộ ra ngoài, sẽ tạo thành hậu quả gì, sẽ ảnh hưởng đến những người nào?
Những người này đối với thái độ của cậu sẽ như thế nào, chuyện này sẽ mang đến cho cậu lợi ích gì hay không. Cậu phải chăng có thể chịu được sức phản công c*̉a những người này.
Khi chưa đủ sức để làm, công lao này phải tặng cho người khác. Đương nhiên, loại sâu mọt này tất phải bắt, bằng không thì, còn gì là quốc gia liêm chính.
Mà để bắt có thể có nhiều cách, cậu có thể không ra mặt, chuyển qua tay người khác vân...vân. Tin rằng cái này cậu cũng hiểu...
Phí Nhất Hoàn vẻ mặt nghiêm túc bắt đầu nói chuyện. Bạn đang đọc truyện được tự nhiên. Khắp nơi đều có nhân viên bảo vệ, ai tùy tiện đến gần đó đều có nhân đi ra tra hỏi.
Thỉnh thoảng muốn đi vào xem tòa nhà nào đó, còn phải có giấy thông hành đặc biệt mới được. Cho nên, ở trong đó đúng là không khác nhà chờ, không có thích thú gì.
Diệp Phàm hờ hững nói ra. Lô Trần Thiên cũng có hứng thú nghe, hai lão này, kỳ thật, đều có chút hâm mộ tên Diệp Phàm này đụng phải vận đỏ. Đau khổ trong đó cũng chỉ có bản thân Diệp Phàm rõ ràng.
- Ông lần này tới có phải là vì chuyện Đức Bình hủy bỏ việc xây dựng thành phố không?
Tề Chấn Đào cũng không khách khí, trực tiếp hỏi Lô Trần Thiên.
- Đúng vậy Bí thư Tề, bên trên đã cho Đức Bình cơ hội này. Mà Đức Bình chúng tôi các phương diện điều kiện cũng đạt tới, dù sao cũng phải thử sức có phải không?
Lô Trần Thiên tương đối cẩn thận, đáp.
- Đạt được điều kiện, có chút không thực tế a.
Tề Chấn Đào giội một gáo nước lạnh xuống dưới.
- So với khu Nam Lĩnh, chúng tôi đúng là có chút thua kém. Nhưng, Đức Bình chúng tôi dĩ nhiên là có ưu thế c*̉a mình.
Ví dụ như, quốc lộ Thiên Tường giao c*̉a ba tỉnh ở thành phố Ma Xuyên. Cái này, đã chiếm hết địa lợi. giao thông một khối, địa khu Nam Lĩnh không có cách nào so với chúng tôi được.
Còn về phương diện kiến thiết thành thị mà xem, khu Đại Vũ chúng tôi thiết lập thành công cũng là một ưu thế lớn, khu Đại Vũ sau khi triển khai, đã mang đến hiệu quả và lợi ích kinh tế không thể đo lường, có thể tác động mạnh mẽ đến phát triển toàn diện c*̉a Đức Bình.
Còn có trà Thanh Vụ c*̉a Ma Xuyên, hiện tại đã khai thác đến thị trường trong nước, chiếm thị phần cũng tương đôi khả quan. Đặc biệt là thành lập Bàn Đào Ảnh Thị sơn trang, tác động mạnh mẽ đến du lịch và các phương diện khác c*̉a Đức Bình, còn có...
Lô Trần Thiên bắt đầu buôn dưa.
- Ha ha, những thứ anh nói về cơ bản nơi khác đều có. Đương nhiên, những thứ này, hình như đều có dính dáng chút ít đến đồng chí Tiểu Diệp nhỉ.
Tề Chấn Đào cũng khẽ gật đầu đồng ý.
- Vâng, về cái này, nhân dân Đức Bình sẽ không quên cống hiến cực lớn c*̉a đồng chí Diệp Phàm. Thị ủy gần đây chuẩn bị lập một pho tượng ở chính quyền khu Đại Vũ, người dự định được chọn lựa chính là đồng chí Diệp Phàm.
Những lời này c*̉a Lô Trần Thiên tuôn ra, thiếu chút nữa rán cái mông c*̉a Diệp Phàm đồng chí.
Thằng nhãi này vội vàng xua tay nói:
- Không nên không nên! Cháu chỉ là làm việc bản thân nên làm, còn lập pho tượng, cái này, quá chói mắt. Cháu nói này chú Lô, chú đây chính là muốn đem cháu đội lên trời đó, nếu một ai đó nhỏ nhen quăng xuống thì thảm rồi.
- Cháu sai rồi, không phải chình quyền khu chúng ra mặt. Là mấy vạn dân chúng khu Đại Vũ tự động quyên tặng tiền.
Hơn nữa, chính quyền khu có ý là đem pho tượng đồng đặt ở chính quyền khu, chẳng qua, cũng có người đề nghị đặt ở quảng trường mới khánh thành.
Hiện tại cái này còn chưa quyết định, chuyện pho tượng không thể thay đổi, những cái đó, cũng là dân chúng khu Đại Vũ tự làm, chúng ta làm sao ngăn trở chứ.
Vả lại, người ta nói hay lắm, không có cục trưởng Diệp sẽ không có khu Đại Vũ. Cái này, nói cháu là người thành lập khu Đại Vũ, cũng không thiếu được vinh quang. Lại nói tiếp, chúng ta đều trông thấy mà thèm.
Lô Trần Thiên vẻ mặt đứng đắn nói ra.
- Diệp Phàm, không cần quá khiêm tốn. Cho dù là dân chúng khu Đại Vũ tự làm, thì để cho bọn họ đi làm a. Cái này, đối với cháu mà nói đã một mốc ghi nhận thành tựu, không phải là một cách thúc giục khác sao.
Tề Chấn Đào nói ra.
- Cái này, quá... Cái đó, cháu sợ bị hành vạn đám quan chức nhổ nướt bọt cho chết đuối.
Diệp Phàm có chút thẹn thùng.
- Sợ cái gì, nên được thì được, không phải sợ người khác lắm mồm. Có bản lĩnh bảo bọn chúng kiếm được cái quốc lộ Thiên Tường đi, có bản lĩnh bảo bọn chúng mời được đại sư Trương Đạo Lâm, lại làm cái bát quái ở khu Đại Vũ đi.
Tề Chấn Đào hừ giọng nói.
- Kỳ thật, chính quyền khu đang nằm ở trung tâm bát quái trận khu Đại Vũ, cho nên, pho tượng đồng chí Diệp Phàm tọa lạc ở đâu, cũng có ý nghĩa trấn tà bảo vệ bình an một phương. Chỉ bằng việc đồng chí Diệp Phàm ở Ngư Đồng làm ra thành tích gây sự chú ý ánh mắt của người ngoài, nói là có thể trấn tà cũng phù hợp.
Lô Trần Thiên cười quỷ dị nói.
Kỳ thật, vấn đề pho tượng Diệp Phàm lại dẫn đến tranh luận rất lớn ở thị ủy, pho tượng là dân chúng góp tiền làm ra. Kì thực, đứng đầu chính là đám người Ôn Bảo Linh và Hầu Kim An.
Chẳng qua, thị ủy có đồng chí nào đó vẫn còn đỏ mắt, nói nhiều không ăn thua. Mấy ngày hôm trước Diệp Phàm mang theo tổ điều tra trường đảng xuống, ở thời khắc mấu chốt hủy bỏ xây dựng thành phố, năng lực c*̉a Diệp Phàm lại nảy ra.
Cho nên, hôm trước ở trên hội nghị thường vụ thị ủy, Lô Trần Thiên liên thủ với Trang Thế Thành đem việc này cứng rắn quyết định. Thứ nhất là lấy lòng Diệp Phàm, thứ hai, đương nhiên là vì vung roi lên nịnh bợ Diệp Phàm vì Đức Bình hủy bỏ việc xây dựng thành phố đã xuất toàn lực. Hai lão này tính toán rất tốt, Tề Chấn Đào đương nhiên cũng đoán được một ít, cười nói:
- Trưởng ban Lô bên kia nói thế nào?
💬 Bình luận chương