Thực ra, điều làm hai bọn họ thích thú không phải là đối nghịch với Diệp Phàm, mà là Diệp Phàm đã âm thầm đại diện cho Triệu Xương Sơn nhúng tay vào Ban tổ chức cán bộ Tỉnh uỷ.
Kỳ thực, thần thái vừa rồi của Diệp Phàm có chút khoa trương, là cố ý làm như vậy. Đúng là cấp bậc Vương Triều có cao hơn trước, hơn nữa, địa khu Cổ Đình dù là nơi xa xôi, nhưng cũng tính là điều một cấp bậc.
Hơn nữa, Diệp Phàm biết, hôm nay Quản Nhất Minh quyết tâm phải ngăn cản việc này. Lực lượng của mình trước mắt còn nhỏ, không đủ để đối kháng lại với Cổ Hoài và Quản Nhất Minh, Tại sao không ngầm qua sông với Trần Thương. Nếu Quản Nhất Minh muốn chuyển Vương Triều đi, thì chính là muốn Vương Triều rời khỏi tỉnh thành.
Bên này dù sao cũng vẫn còn Trương Hùng và Trần Hằng dẫn người âm thầm điều tra, còn Vương Triều cố ý thả lỏng. Có lẽ đồng chí lão Quản này có thể sẽ thả lỏng chút tâm tư.
Cái thứ này, một khi thả lỏng, có lẽ, dấu vết sẽ lộ ra. Cái Diệp Phàm cần chính là Quản Nhất Minh bị thắng lợi làm cho lung lạc ý nghĩ, tuy nhiên, đối với một lão hồ ly tinh như Quản Nhất Minh mà nói, muốn làm được điều này, là tương đối khó khăn. Bạn đang đọc truyện được , haizz, tôi đã dạy bảo họ nhiều lần rồi, thật vô dụng…
Lý Man Đầu cười nói.
- Trưởng ban Diệp, tôi, tôi…
Người thanh niên thì thào, mặt đỏ bừng lên.
- Lý Sâm, cậu cũng là sinh viên có tài tốt nghiệp Đại học Yến Kinh, sao lại bủn rủn thế, khí thế nam nhi đâu rồi…
Lý Man Đầu cổ vũ nói.
- Lý Sâm tốt nghiệp Đại học Yến Kinh…
Diệp Phàm buột miệng nói một câu, đột nhiên nhớ ra, hình như trong số sinh viên trúng tuyển vào cơ quan trực thuộc Tỉnh uỷ và Uỷ ban nhân dân có người tên là Lý Sâm, hơn nữa là xếp ở vị trí chót, đến từ nông thôn.
Diệp Phàm hình như hiểu ra lý do Lý Man Đầu mở tiệc chiêu đãi mình. Chỉ là để nói vài lời thuyết phục về Lý Sâm mà thôi, còn cô gái kia, chẳng lẽ có liên quan gì đến Lý Man Đầu. Ừ đến chuyện này, Diệp Phàm lơ đãng liếc nhìn Trương Lâm Hoa ở phía sau một cái.
Phát hiện sắc mặt Trương Lâm Hoa có chút khó coi, hình như là sợ mình sẽ trách cứ ông ta. Theo vẻ mặt của Trương Lâm Hoa thì ông ta không biết việc này.
Trương Lâm Hoa lập tức nói:
- Trưởng ban Diệp, tôi thật không biết Lý Sâm và Chủ tịch Lý có quan hệ gì?
- Ha ha. Chú Trương, chú là bạn bố cháu. Chuyện hôm nay cháu có chút không rõ, cũng không nói trước tiếng nào với chú. Tuy nhiên. Lý Man Đầu cháu không phải đến để đi cửa sau, chỉ là đưa Lý Sâm đến làm quen với giám khảo thôi…
Lý Man Đầu cười nói thẳng.
- Đấy còn không phải đi cửa sau sao?
Trương Lâm Hoa có chút nhíu mày, có chút không hài lòng liếc nhìn Lý Man Đầu một cái, hừ nói:
- Man Đầu, Trưởng ban Diệp làm chủ khảo, nói thật, trong thời gian này bị vây bởi đầu sóng ngọn gió, mỗi hành động mỗi lời nói của anh ấy đều có người để ý, trước khi sát hạch mà gặp mặt thí sinh rất có khả năng là vạch áo cho người xem lưng…
- Lý Man Đầu cháu làm việc quang minh chính đại, sợ gì miệng lưỡi người ta. Chú Trương, nếu thật có người muốn lôi chuyện này ra nói, cháu còn muốn hỏi đấy?
Vì sao Lý Sâm đường đường là sinh viên tốt nghiệp Đại học Yến Kinh mà lại bị xếp hạng thí sinh đứng cuối. Cái này chẳng lẽ là sắp xếp theo thứ tự tên họ sao?
Nếu sắp xếp theo tên họ thì họ Lý không phải đứng trước họ Ngô sao?
Đừng nói chuyện này là như thế, Lý Man Đầu cháu không phải thằng mù. Tỉnh uỷ muốn làm chút mưu mẹo, mặc dù Lý Man Đầu cháu khinh thường cách làm như thế, nhưng thực sự có người ức h**p đến người nhà họ Lý chúng cháu, Lý Man Đầu cháu sẽ không sống chung với kẻ đó. Hừ!
Lý Man Đầu ngênh mặt lên, hừ nói.
- Người nhà họ Lý, Lý Sâm có quan hệ gì với anh?
Thấy Lý Man Đầu dáng vẻ bệ vệ nhằm vào Trương Lâm Hoa. Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ, Diệp Phàm cũng có chút bị động chạm, lạnh lùng hừ nói.
- Một người cháu rất xa, thậm chí có thể nói là đến bảy tám đời. Hai anh em họ là cùng thôn với tôi, rất nghèo. Tuy nhiên, bây giờ đã khá dần lên. Chỉ là, so với Việt Châu thì vẫn lạc hậu mất mười mấy năm. Tôi không yêu vầu Tỉnh uỷ tổ chức phải tuyệt đối công bằng, nhưng, tương đối công bằng thì các anh có thể làm được chứ. Chuyện mờ ám nơi quan trường tôi không dính vào đưojc, nhưng hai mắt này của tôi không hoa, cũng còn có thể nhìn được. Môi trường công bằng phải hình thành từng bước, điều này tôi hiểu…
Thái độ của Lý Man Đầu dịu đi một chút.
- Còn chưa sát hạch sao anh biết ban Tổ chức chúng tôi không công bằng? Lý Man Đầu tiên sinh, nói hơi sớm quá rồi.
Diệp Phàm hừ nói, có chút không khách khí.
- Quá sớm!
Lý Man Đầu liếc Diệp Phàm một cái, khoát tay cười nói:
- Không còn sớm! Tin đồn đã truyền ra rồi…
- Cái này thì lạ thật, bản thân tôi cả ngày ở ban Tổ chức cán bộ cũng chưa nghe được cái gì mà Chủ tịch Lý lại nghe được, rốt cuộc là cái gì, Diệp mỗ xin chăm chú lắng nghe…
Diệp Phàm tiếp tục hừ nói, trong lòng cũng có chút bị tác động, có lẽ Lý Man Đầu đúng là đã nghe được tin đồn. Trong chuyện này có phải có người cố ý làm chuyện xấu gây khó dễ!
(chú thích: Lý Bánh Mỳ hay Lý Man Đầu đều là một người)
💬 Bình luận chương