-Không nói ra được có phải không, trong lòng có quỷ chính là anh.
Kiều Viên Viên hừ nói.
-Em muốn nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ như thế, vả lại, anh không thẹn với lương tâm không sợ nửa đêm qủy gõ cửa.
Diệp Phàm hừ nói.
-Hừ hừ, buổi tối em ngủ với anh. Nếu anh có thể thành thật cả đêm, em sẽ tin.
Kiều Viên Viên đột nhiên nảy sinh ý đồ "độc ác".
Diệp Phàm vừa nghe trong đầu nghĩ nhanh. Một cô gái xinh tươi nằm bên cạnh chính mình, không thể ăn, đây chính là lỗi lớn. Hắn có chút do dự, hỏi:
-Có phải nằm cùng giường mà ngủ?
-Đương nhiên!
Kiều Viên Viên miệng cứng rắn, mắt cũng không nháy lấy một cái. Tuy nhiên, khuôn mặt thì ửng hồng toàn bộ.
"Mẹ nó, phụ nữ ác độc hơn đàn ông, những lời này thật đúng."
Diệp Phàm thầm thở dài trong lòng một tiếng.
-Ha ha…
Diệp Phàm cười gượng một tiếng, vẻ mặt đáng khinh.
- Hừ…
Kiều Viên Viên lườm Diệp Phàm một cái.
Không lâu sau, hai người đến ngôi miếu đổ nát phía sau núi.
-Sư phụ, sư phụ…
Kiều Viên Viên gọi to từ xa, giống như tinh linh chạy nhảy từ xa đến ngôi miếng đổ nát.
-Là Viên Viên!
Từ trong ngôi miếu đổ nát truyền đến giọng một phụ nữ, không lâu bà đi ra. Diệp Phàm phát hiện, Tô Lưu Phương vừa rồi xem chừng là ngồi trước ngôi một vô danh kia.
Nghe tiếng gọi mới đứng lên. Cô đã không mặc đạo bào, mặc một bộ váy màu đen, có vẻ trang nhã, hào phóng. Người này tuy đã bốn mươi mấy nhưng chắc là do rèn luyện nhiều năm trong am, làn da vẫn giữ được khá tốt. Khuôn mặt cũng không già, nhìn qua không khác gì phụ nữ 30 tuổi.
-Đứa nhỏ này!
Kiều Viên Viên giống như một con thỏ bị thương, nhào vào lòng Tô cô nương, không ngờ khóc lên.
Tô Lưu Phương nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc Kiều Viên Viên, nhẹ giọng an ủi. Nhìn Diệp Phàm một cái, cười gật đầu nói:
-Nhìn xem, con đã sắp có chồng rồi còn khóc nhè, không sợ bị Diệp Phàm cười sao?
-Con không lấy chồng, không lấy chồng phiền phức này.
Kiều Viên Viên nói ẩn ý đến người khác, làm Diệp Phàm đứng bên cạnh thiếu chút nữa trợn tròn mắt.
-Thực không lấy chồng?
Tô Lưu Phương cười cười.
-Không lấy chồng, là không lấy chồng!
Tuy nhiên, những lời này Kiều Viên Viên nói thật khẽ, dường như không đủ sức.
-Tốt lắm, tu hành cùng sư phụ vậy.
Tô cô nương cười nói.
-Việc này…
Kiều Viên Viên không dám lên tiếng.
-Thấy không, có chồng cái là quên hết rồi, ha ha.
Tô cô nương mỉm cười.
-Hắn bắt nạt đồ đệ, sư phụ, sư phụ dạy hắn một chút.
Kiều Viên Viên hừ nói.
-Ta có thể nhưng đánh không lại hắn, muốn giáo huấn hắn cũng phải Phương Thành trở về mới được. Ôi… Phương Thành, không biết y ở nơi nào?
Vẻ mặt Tô Lưu Phương có chút đau buồn.
-Sư phụ, đệ tử làm cho sư phụ đau lòng, không nói nữa, đợi sư bá Phương Thành trở về.
Kiều Viên Viên đứng đắn lên.
-Sư mẫu, không biết sư phụ đi đâu, sư mẫu chắc đoán được. Nếu có khả năng, chúng ta phân công nhau đi tìm.
Diệp Phàm hỏi.
Tô Lưu Phương mặt đỏ lên, xem chừng là do chữ "sư mẫu" gây ra. Tuy nhiên, Tô cô nương cũng không ngăn cản, thản nhiên nói:
-Mấy ngày này tôi đã suy nghĩ đến các nơi. Tuy nhiên, hình như đều không có khả năng.
Lúc ấy tôi cùng Phương Thành rớt xuống hồ ở Thái Hồ. Chúng tôi đều nghĩ người kia chết. Bên ngoài tôi đã tìm y nhiều năm, thuận đường còn nhận Viên Viên làm đồ đệ. Bạn đang đọc truyện được truyền ra ngoài. Việc này, có lẽ rất lớn.
Phạm Xuân Hương nói.
-Cái gì, nhà mẹ nuôi anh xảy ra chuyện.
Diệp Phàm trong lòng đau xót, nghĩ đến mẹ nuôi cô đơn ở đập nước Thiên Thủy. Hắn cuối cùng không nằm được, vội vàng mặc quần áo lái xe đi thẳng đến đập nước Thiên Thủy.
Đường hiện giờ rất rộng, đi rất tốt, tuy nhiên xe cũng nhiều lên.
Rốt cuộc thấy tòa nhà cũ bên cạnh đập nước Thiên Thủy, sau khi dừng xe lại, Diệp Phàm bước về hướng cũ.
💬 Bình luận chương