-Tôi biết thế, cậu về trước. Việc này bảo ba cậu không cần lo, tôi sẽ xử lý.
Diệp Phàm nhìn qua thông báo về quy hoạch xây dựng sông Hồng Liên một cái, hừ lạnh nói.
-Bí thư Diệp, ba tôi nói, lần này ông nhìn anh. Nói là dù sao đều là như vậy rồi, chết cũng phải cùng Cố Tắc Phi chết. Lão già này rất quá, căn bản là không coi ba tôi ra gì. Tối xấu ba tôi cũng là Chủ nhiệm phòng xử lý, Giám đốc Sở Thủy lợi. Trước mặt hắn hình như chỉ là một nhân viên bình thường. Muốn mắng cứ mắng, muốn đập bàn thì đập bàn.
Hà Bân truyền đạt ý tứ gì xâu xa.
-Được rồi!
Diệp Phàm gật gật đầu, vẻ mặt càng nghiêm túc. Hà Bân chào chậm rãi lui ra ngoài.
-Lão già này, muốn chơi có phải không?
Diệp Phàm khóe miệng hơi mỉm cười, bút trên tay vạch một đường như ảo thuật. Đột nhiên Diệp Phàm mỉm cười không có gì, thay cho vẻ mặt lạnh lẽo. Hừ nói
-Thần ngăn thần chết, phật ngăn diệt phật. Muốn ngăn cản con đường phát triển Hồng Liên, để cho Cố Tắc Phi nếm thử tiểu lý đao của ông đây!
Tự nói xong Diệp Phàm cầm điện thoại, cười nói:
-Lão Hạ, gần đây cuộc sống gia đình tạm ổn ung dung tự tại chứ?
-Ung dung tự tại, đến thử xem.
Tôi nói người anh em, anh không được nói như vậy. anh xem anh một Bí thư khu Hồng Liên mới nở mặt. Nghe nói tỉnh còn cấp mấy trăm triệu, ở thành phố cũng kiếm được không ít. Hầu bao của anh, hiện tại rất trống nhỉ. Không giống Ủy ban Kỷ luật chúng tôi, nghe thì dọa người, nhưng nói đến chuyện tiền, một khu nước trong! Ông anh như tôi đến tiêu dùng còn đè nặng!
Phó chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Hạ Hải Vĩ giọng chua xót.
-Anh khóc đi, tiếp tục khóc.
Diệp Phàm cảm thấy buồn cười, không thể tưởng tượng được lão Hạ kêu thê thảm thế. Ủy ban Kỷ luật tuy nói không kiếm ra tiền, nhưng Sở tài chính tỉnh hàng năm cấp ít? Đương nhiên cũng không thể nói có thể giầu chỉ có thể nói đủ dùng. Lão Hạ kêu như vậy, cảm giác hơi không thật.
-Cậu biết không, năm nay đặc biệt không có tiền. Liên tục đã xảy ra mấy vụ án mạng, nhân viên Ủy ban Kỷ luật chạy ngược chạy xuôi đi công tác, xa nhất không ngờ đến tận Tây Tạng.
Tiền xe, tiền nghỉ, tiền ăn uống chi phí không nhỏ. Hơn nữa, năm trước vì hưởng ứng kêu gọi của Tỉnh ủy, Ủy ban Kỷ luật tỉnh cũng đầu tư hơn ba triệu xây dựng hai phòng học tiểu học. Bạn đang đọc truyện được . Hay là thôi, tôi làm sao có thể tiết kiệm được mấy chục vạn được, tiền ít hẳn sẽ không dùng.
Hạ Hải Vĩ cười nói.
-Cũng không phải thế, tuy nhiên, anh không lo tiền, nhưng người phân công quản lý một khối sẽ thiếu tiền?
Diệp Phàm cười gượng một tiếng.
-Đó là sự thật tôi hiện tại thấy tiền đã muốn ôm lấy chạy về Ủy ban Kỷ luật tỉnh. Việc này không có tiền thật khó khăn quá. Các đồng chí mang hóa đơn chứng từ đến phòng tài vụ báo cáo, nhưng phòng tài vụ không có tiền, trưởng phòng người ta hỏi đòi tiền, tôi đi đâu kiếm tiềm. Bí thư Thiết là người hào phóng,không có tiền ông ấy không sợ. Nhưng tôi thì nhức đầu. Tuy nhiên, nghe giọng của cậu, có phải muốn cho đơn vị chúng tôi kiếm tiền?
Hạ Hải Vĩ tưởng tượng như nghe thấy mùi vị gì đó, vội vàng hỏi. Diệp Phàm nếu có thể muốn kiếm tiền cho Ủy ban Kỷ luật tỉnh, Lão Hạ chắc chắn sẽ không nương tay.
-Cũng không có cách nào, mấu chốt là tôi gần đây cũng có chút chuyện phiền đến anh xử lý một chút. Việc này không có tình cảm làm sao có thể giúp các anh kiếm tiền có phải không?
Diệp Phàm rốt cuộc lộ ra giấu đầu hở đuôi.
-Ha ha, đó là mục đích của cậu?
Hạ Hải Vĩ cuối cùng rõ, thảo nào hắn mới hảo tâm cấp tiền cho mình, hóa ra là có điều kiện.
-Chúng ta quan hệ như thế nào, nói đến việc này cũ rích có phải không?
Diệp Phàm cười gượng một tiếng.
-Đúng thế, cậu nói xem, muốn tôi làm gì? Có phải lại muốn chỉnh ai?
Hạ Hải Vĩ thân thiết với Diệp Phàm, thuận miệng hỏi.
-Không cần nói khó nghe như vậy. Sao có thể nói là chỉnh ai? Tôi muốn hỏi thăm một người, Cố Tắc Phi lão già này có án đáy không. Nếu y không có án đấy, thì người nhà hoặc thân thích thế nào?
Diệp Phàm hỏi.
-Y gây cậu?
Hạ Hải Vĩ hỏi.
-Không phải gây tôi, mà là làm khó dễ công trình xây dựng sông Hồng Liên, tên kia…
Diệp Phàm nói về chuyện Cố Tắc Phi.
-Xem ra thật sự là cố ý tham dự vào. Lão già này, thật sự là ngáp. Công trình trị thủy sông Hồng Liên quan trọng, vì một chút ân oán cá nhân không ngờ dám càn quấy như thế, không để ý đến hơn một triệu dân chúng. Người này, thực không giống với lãnh đạo cấp phó tỉnh, một chút trí tuệ cũng chưa có, không biết y làm sao ngồi lên vị trí này.
Hạ Hải Vĩ khá phẫn nộ, đối với những gì Diệp Phàm nói, y trăm phần trăm tin tưởng.
-Tôi hỏi thăm một chút nói sau, có tin tức gì sẽ nói lại với cậu.
-Được,
Diệp Phàm nói.
-Ha ha, Bí thư Diệp, chuyện kiếm tiền có phải cũng nhắc nhở một chút?
Hạ Hải Vĩ cười gượng một tiếng nói.
-Ha ha, chuyện của tôi các anh nể mặt, chuyện của các anh tôi cũng vậy.
Diệp Phàm cười một tiếng cúp điện thoại.
-Câu…
Hạ Hải Vĩ bị nghẹn, sau khi buông điện thoại cười mắng:
-Anh em còn kề cà mặc cả, sợ tôi không đi hỏi cho cậu sao. Thật là còn tích cực chứ.
Kỳ thật, Diệp Phàm thật sự là sợ Hạ Hải Vĩ quên việc này. Bởi vì gân đây Hạ Hải Vĩ bận, Diệp Phàm biết. Cho nên, rõ ràng dùng tiền bắt y nhớ. Chờ y không có tiền nhớ đến chuyện của mình. Vả lại, việc phê duyệt này không thể kéo dai, kéo dài Khu Hồng Liên không dậy nổi.
Vừa mới buông điện thoại, không lâu vang lên tiếng gõ cửa.
Vệ Sơ Tịnh bước vào.
-Chị xem qua thông báo này chưa?
Diệp Phàm hỏi.
💬 Bình luận chương