Tống Trinh Dao được quảng đại quần chúng nhân dân gọi là ngọc nữ truyền thông bởi dáng người và khuôn mặt của cô thực sự giống như viên ngọc vô cùng tinh khiết được chạm khắc tỉ mỉ. Khuôn mặt không phải là dạng vô cùng tuyệt mỹ. Nếu nói về khuôn mặt thì nét đẹp của Tống Trinh Dao không bằng được Kiều Viên Viên và Phượng Khuynh Thành. Nhưng điểm ưu việt của Tống Trinh Dao chính là vẻ thanh tú, thuần khiết, thoát tục. Cô giống như một loài cây sinh trưởng trong rừng sâu núi thẳm, mãi mãi không chịu sự ô nhiễm bẩn thỉu nào như hoa sen vậy.
Diệp lão đại nhẹ nhàng rụt tay về. Hắn cảm giác bản thân mình quả là đê tiện đến cực điểm, nếu so sánh với sự thuần khiết của Trinh Dao thì hắn chỉ là kẻ háo sắc rác rưởi.
-Anh bế em về, hy vọng em có được cuộc sống hạnh phúc!
Diệp Phàm nhẹ nhàng ôm lấy Tống Trinh Dao chậm rãi đi về phía tòa nhà Ủy viên thường vụ Tỉnh Ủy.
-Anh, em muốn anh cõng em như lần trước đã cõng em ấy.
Tống Trinh Dao từ từ nói.
- Anh cõng em. Em à, sau này ai dám bắt nạt em, cứ nói với anh một tiếng, anh sẽ đập vỡ sọ hắn ra.
Diệp Phàm nói rồi ngẫm nghĩ một chút và lại nói:
-Haizz, em à, anh không thể yêu cầu em như thế, em, thôi không nói nữa...
Diệp Phàm cõng Tống Trinh Dao trên lưng, chậm rãi đi trên bờ ruộng.
-Anh à, anh nói con người có kiếp sau không?
Miệng Tống Trinh Dao kề sát ở cổ Diệp lão đại, khẽ nói.
-Chuyện này cũng không chắc chắn, có thể có, cũng có thể không.
Diệp Phàm nói.
Đột nhiên, Diệp lão đại cảm thấy đau ở cổ, biết là Tống Trinh Dao đang cắn. Diệp Phàm cũng không lên tiếng, cứ để mặc cho cô cắn.
- Thế này tốt rồi, kiếp sau em sẽ nhớ rõ anh. Người ta nói uống canh bà Mạnh vào sẽ quên đi mọi chuyện của kiếp trước. Em lưu lại dấu răng này thì sẽ không quên được. Kiếp sau sẽ chỉ tìm người có dấu răng trên cổ.
Tống Trinh Dao đau khổ nói.
Đưa đến cửa chính, Diệp Phàm dừng bước chân, lục đi lục lại cái túi da rồi dừng tay lại. Vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện Tống Trinh Dao đang chăm chú nhìn mình, thằng nhãi này hơi ngượng ngùng nói:
- Vốn định tặng em một món quà, nhưng nghĩ lại có chút không thỏa đáng, thôi vậy.
-Lấy ra cho em xem có hợp hay không hợp nào?
Tống Trinh Dao chìa bàn tay không ra.
- Cái này...
Diệp lão đại có chút xấu hổ.
- Keo kiệt!
Tống Trinh Dao nói, tay vẫn không rút về.
- Tặng em, chúc hai em hạnh phúc!
Diệp lão đại quyết tâm lấy chiếc hộp gỗ nhỏ đưa ra.
- Nhẫn kim cương?
Tống Trinh Dao mở ra.Trên kim cương có nạm vàng, chế tác theo công nghệ của Italy, vừa trang nhã vừa giữ được phong cách cổ điển. Đây là do Diệp Phàm thuê người làm riêng, không có bán ở trên thị trường. Một đôi nhẫn khắc hình đôi chim loan phượng. Biểu tượng cho Diệp lão đại là chim loan lớn đang tung cánh, còn biểu tượng chim phượng tất nhiên là của nhà gái rồi. Diệp lão đại cắn răng một cái, cả đôi nhẫn đều đem tặng.
- Là tặng cho em và hắn sao?
Tống Trinh Dao liếc mắt nhìn Diệp lão đại một cái, lạnh lùng nói.
- Ừ!
Diệp lão đại cảm thấy yết hầu có chút nghẹn tắc lại như bị hóc xương cá.
- Được, em nhận.
Tống Trinh Dao gật đầu một cách dứt khoát, nhìn Diệp lão đại một cái, giơ chiếc nhẫn phượng hoàng lên, nói:
- Anh đeo vào giúp em đi!
- Chuyện này không thích hợp đâu nhỉ?
Diệp lão đại lắc đầu.
- Em cảm thấy thích hợp, em chỉ yêu cầu anh một chuyện nhỏ như vậy mà anh không làm cho em được sao?
Tống Trinh Dao lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp lão đại.
-Anh giúp!
Diệp lão đại nén lòng đang khó chịu lại, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay út của Tống Trinh Dao.
- Không phải ngón này!
Tống Trinh Dao nói, vươn ngón áp út ra, Diệp lão đại lập tức có chút ngạc nhiên.
Bởi vì, đeo nhẫn là được nghiên cứu kỹ lưỡng. Theo truyền thống phương Tây thì đeo nhẫn bên tay trái chính là thể hiện Thượng đế ban vận may cho bạn nên bình thường đều đeo nhẫn ở tay trái. Trên thế giới khá lưu hành cách đeo nhẫn là: đeo ở ngón tay trỏ thể hiện là muốn kết hôn, tức là chưa kết hôn, đeo ở ngón tay giữa là đang trong thời gian hẹn hò, đeo ở ngón áp út là biểu hiện đã đính hôn hoặc đã kết hôn, còn đeo ở ngón út là thể hiện vẫn còn độc thân.
Tống Trinh Dao yêu cầu đeo ở ngón áp út, không phải thể hiện là cô sắp đính hôn hay kết hôn. Trong tim Diệp Phàm đang rỉ máu, bàn tay kia của bát đẳng cao thủ chẳng qua chỉ đang cầm chiếc nhẫn hơn trăm ca-ra mà cảm thấy như nặng ngàn cân đè vậy. Hắn thực sự đeo không nổi.
- Hừ! Một chút chuyện nhỏ còn không giúp được sao? Không phải vừa mới nói là đánh vỡ sọ ai cơ mà, em rất nghi ngờ độ chân thực trong lời nói của anh đấy.
Tống Trinh Dao nghiêng đầu nhìn chằm chằm Diệp lão đại.
- Anh không nói dối, đeo thì đeo! Chó thật!
Diệp lão đại vừa nhẫn tâm, như đang nghiến răng đeo nhẫn vào ngón áp út của Tống Trinh Dao. Thằng nhãi này nói đi là đi, không nói thêm câu nào giống như khi dân chúng chạy nạn vào thời kỳ Đại Chiến Thế Giới II vậy. Bạn đang đọc truyện được lợi lộc gì phải không?
Nhưng đồng chí lão Vu bị anh đá cho vài cú, chắc bây giờ đang nằm trên giường chửi rủa rồi. Loại chuyện bao đồng này, tin chắc rằng nó cũng không dám báo lên Tỉnh Ủy đâu.
Đến lúc đó, phải chịu phê bình thì cả hai bên sẽ đều phải chịu, hẳn là thằng cha đó sẽ không đến nỗi ngu ngốc như thế.
Diệp Phàm xua xua tay, giải thích một chút để mấy anh em khỏi nghi ngờ lung tung. Thế này, đã quá xem thường sự độ lượng của mình rồi.
- Ông em đây cũng là khổ lụy vì tình thôi!
Lúc này Hạ Hải Vĩ vẫn không hé răng, bất ngờ gãi gãi cằm, lấy tư cách của một vị chuyên gia tình yêu phun ra những lời này. Những người quanh bàn lập tức đều ngây người ra, thầm nhủ Diệp lão đại lẽ nào thực sự rơi vào lưới tình? Không phải vậy chứ?
💬 Bình luận chương