-Như vậy cũng không được, nếu cương lên thì cả hai bên cũng chẳng có gì tốt đẹp.
Kiều Thế Hào lắc đầu.
-Diệp Phàm, nhanh chóng gọi điện cho Thứ trưởng Thiết, chắc chắn là tiếng nói của anh ta có trọng lượng hơn.
Kiều Báo Quốc có chút nóng nảy, có một trợ lực lớn như vậy nếu như không đẩy lên, sau này mình muốn triển khai công tác cũng tương đối bất lợi. Nắm trong tay cơ quan Ủy ban Chính trị Pháp luật Địa khu đầy quyền lực, làm việc sẽ thuận lợi hơn nhiều.
-Haha, không cần, để em gọi điện trực tiếp cho Bí thư Lý.
Diệp lão đại thản nhiên cười, lấy điện thoại ra, không chút trốn tránh, gọi điện thẳng cho Lý Xương Hải, cười nói:
-Chào Bí thư Lý, anh ăn cơm chưa?
-Đang ăn, có bữa tiệc, ở bên Hoàng thị Hội sở. Nếu không bận Bí thư Diệp qua đây làm một ly?
Lý Xương Hải cười ha hả nói.
-Em cũng vậy thôi.
Diệp Phàm cười nói.
-Hahaha…
Lý Xương Hải cười phá lên, nói,
-Chúng ta làm quan số khổ lắm, ngày nào cũng tiệc tùng nên dạ dày hư hỏng cả. Lại còn để lại cho quần chúng nhân dân ấn tượng xấu chỉ biết sống phóng túng ăn chơi nữa chứ.
-Chẳng còn cách nào khác. Người Trung Quốc chú trọng văn hóa rượu, văn hóa ẩm thực. Trên bàn rượu dễ nói chuyện hơn. Cụng vài ba chén, nói chuyện giao tình, thường mới có thể làm được việc. Bằng không, lại chẳng làm được gì. Đây gọi là văn hóa bàn rượu mà!
Diệp Phàm cười nói, rồi lại nói thêm:
-Bí thư Lý, khi nào anh rảnh, em đem thẻ qua cho anh?
-Thật sự cảm ơn, cảm ơn.
Lý Xương Hải có chút kích động, tấm thể VIP màu bạc của Vọng Sừng Công Quán mà mình mong ước bất lâu giờ sắp tới tay. Cái này, cũng đồng nghĩa con đường quan lộ của mình cũng ngày một rộng. Lý Xương Hải hận không thể lập tức cầm thẻ bay đến Bắc Kinh vào Vọng Sừng Công Quán thực hiện tâm nguyện của mình.
-Bên cậu là bạn bè nào vậy, có thể đưa đến đây cụng vài ly không?
Lý Xương Hải muốn nhanh chóng lấy tấm thẻ nên mới hỏi như vậy.
Cơ hội đến rồi, Diệp lão đại trong lòng hô một tiếng, cười nói:
-Tằng Hoa Cục trưởng Cục công an Nam Lĩnh mời cơm. Em với anh ấy cũng là bạn bè lâu năm. Ông anh Tằng này cũng không tệ. Lần này đến tỉnh nói là có việc, nên tiện mời cơm luôn. Vốn em là chủ nhà phải mời anh ấy mới phải, không ngờ lại bị anh ấy cướp mất cơ hội.
Lý Xương Hải vừa nghe đã hiểu ngay, tấm thẻ bạc Vọng Sừng Công Quán này xem ra chẳng dễ lấy đấy, nó chính là chức Cục trưởng cục công an địa khu rồi. Tuy nhiên, Lý Xương Hải cũng không chút do dự, cười nói:
-À, là đồng chí Tằng Hoa.
Như vậy đi, nếu tiện thì cậu cứ đem thẻ đưa cho cậu ấy đem đến là được rồi!
-Vậy cũng được, thẻ đang ở chỗ em, để em bảo Cục trưởng Tằng đưa qua ngay nhé!
Diệp Phàm trong lòng mừng thầm, không ngờ vận khí tốt như vậy, đụng trúng chuyện luôn. Tấm thẻ này vốn phải đưa, nhưng không ngờ còn có thể làm được một chuyện tốt khác.
Sau khi gác máy, Diệp Phàm lấy từ cặp đưa cho Tằng Hoa một cái hộp, nói:
-Anh lập tức đem hộp này đến phòng 208 Hoàng thị Hội sở. Bí thư Lý đang uống rượu ở đó. Nếu như có hỏi gì thì cứ bảo tôi kêu anh đưa đến.
-Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn Bí thư Diệp! Sau này Bí thư Diệp sẽ là anh em tốt nhất của Tằng Hoa tôi! Chỉ cần Bí thư Diệp nói một tiếng, Tằng Hoa sẽ đến ngay!
Tằng Hoa vô cùng kích động, hai tay cầm cái hộp mà run rẩy, Diệp Phàm nói thế, chứng tỏ Lý Xương Hải đồng ý gặp mình, vậy tám phần chuyện này đã thành rồi.
-Mau đi đi lão Tằng, chuyện cảm ơn sau hẵng tính!
Kiều Báo Quốc trong lòng vui mừng, cười thúc giục.
Đồng chí Thủy Châu chạy đi.
-Diệp Phàm trong hộp đó cậu đựng gì vậy?
Kiều Thế Hào có chút tò mò.
Vừa nghe anh ta hỏi, mọi người trong phòng đều nhìn Diệp Phàm, Diệp lão đại thản nhiên cười, nói:
-Chỉ là một tấm thẻ VIP thôi!
-Lạ thật!
Kiều Thế Hào có chút không tin, hơi lắc đầu.
-Thẻ này quý vậy sao?
Tô Hương Linh thuận miệng hỏi, cũng có chút tò mò.
-Thẻ bạc của Vọng Sừng, Bí thư Lý muốn có được một tấm, lần trước đến Bắc Kinh, vừa hay gặp Phí Nhất Độ, cậu ấy cho tấm thẻ vàng. Cho nên, mấy hôm trước em gọi điện cho cậy ấy, cậu ấy lập tức đem tấm thẻ bạc đến.
Diệp Phàm bình tĩnh tự nhiên, nói. Bạn đang đọc truyện được ?
Cô gái xinh đẹp ngồi cạnh Kiều Thế Hào hừ giọng nói.
-Đinh Hương, em không hiểu đâu.
Kiều Thế Hào lắc đầu.
💬 Bình luận chương