- Sợ hãi không phải là tính cách của Vương Nhân Bàng tôi đây. Đừng dài dòng nữa, này người đẹp, hãy nhận lấy bó hoa này đi.
Từ nay trở đi, cô chính là người của tôi rồi. Yên tâm, ở cái nơi hội sở Tô Thị này, có Bàng ca tôi che chắn, thì không có đứa nào dám bén mảng đến đây cả?
Nói đến đây, hắn giơ tay ra ôm lấy phần eo của Tô Lâm Nhi một cách rất thô bạo, thô bạo giống như một tên lưu manh vậy.
- Cảm ơn Bàng ca đã xem trọng một người con gái yếu đuối như Lâm Nhi tôi đây!
Rồi chuyện lạ lùng đã xảy ra, khiến Tô Lâm Nhi bất ngờ không thể tránh được, dường như cô còn ngại tay của Vương Nhân Bàng chưa đủ nhanh, liền ngả thân mình vào trong lòng của hắn, giống như cả hai bên đều tình nguyện vậy.
Đối diện phòng nội, Lam Tín Trạch phát hiện Đường ca Lam Tồn Quân dùng một tay để bóp chặt cái bình trà càng ngày càng nhỏ. Một cái bình trà sắt to bằng cái nắm tay lại bị gã làm cho nhỏ lại giống như bóp nát một tờ giấy bình thường. Chỉ một chút nữa thôi là nó sẽ trở thành một quả cầu thép, hắn dùng ánh mắt sắc nhọn như dao nhìn vào Vướng Nhân Bàng đang ở trong phòng.
- Anh, nên qua đó thôi.
Lam Tín Trạch sợ Đường ca bệnh sẽ nặng thêm nên vội vàng nói như vậy.
- Đợi đã!
Lam Tồn Quân vung tay lên nói.
- Nếu tiếp tục đợi nữa thì các món Hoàng Hoa đều nguội cả rồi?
Lâm Tín Trạch tỏ ra lo lắng. Bởi vì hắn phát hiện ra Tô Lâm Nhi đang ở bên Vương Nhân Bàng và nói chuyện rất thân mật.
- Tín Trạch, mỗi khi gặp chuyện lớn thì cần phải bình tĩnh. Cậu cứ nghĩ mà xem, Tô Lâm Nhi là một người con gái dễ dàng sa vào lòng người đàn ông khác như vậy sao?
Lam Tồn Quân nói.
- Vương Nhân Bàng lại không phải là Phan An hàn ngọc, đó là điều không thể được.
Lâm Tín Trạch nói với giọng khinh thường,
- Cô ấy đang ép tôi!
Lam Tồn Quân nhìn chằm chằm vào Tô Lâm Nhi ở nơi xa, nói một cách lạnh lùng.
- Uhm
Lâm Tín Trạch không phải là kẻ ngốc, chỉ trong nháy mắt đã hiểu ra được vấn đề.
- Ha ha, cái đỉnh núi đó cũng không tệ
Con cáo già Vương Nhân Bàng không ngờ lại luôn để ý phía trên ngực của Tô Lâm Nhi trước mặt mọi người.
- Mày dám!
Tô Quý Tài rốt cuộc không chịu nổi nữa, liền hét lên.
- Lão già kia, kêu cái gì, cho ông đây vui vẻ chút đi.
Vương Nhân Bàng liền cho Tô Quý Tài một cái tát, khiến cho hắn bị ngã vào góc tường, đến nỗi mãi mà vẫn không đứng dậy được.
- Đồ khốn kiếp
Tô Lâm Nhi giận dữ, lấy hai tay đập vào mặt của Vương Nhân Bàng. 5 ngón tay in trên mặt của Bàng ca, đây quả thật là mấy đường đẹp mắt.
Hơn nữa, người con gái này còn dùng một chân đạp vào phần dưới của hắn nữa.
Nếu như đạp trúng, thì e rằng Bàng ca sẽ trở thành Vương công công của thời đại mới.
Tuy nói Tô Quý Tài chỉ là họ hàng xa của Tô gia, nhưng Tô Quý Tài vẫn luôn đi theo Tô Lâm Nhi, dù sao thì con người vẫn là loại động vật có tình cảm. Thường ngày, Tô Lâm Nhi rất tôn trọng Tô Quý nên mới gọi hắn là chú Quý Tài.
- Hừ!
Đột nhiên, một âm thanh lạnh đến tân xương cốt vang lên, khiến Tô Lâm Nhi cũng phải dừng tay lại. Vương Nhân Bàng đưa mắt lên nhìn, phát hiện ra một thanh niên với vẻ ngoài lạnh lùng đang đứng ở trước cửa phòng nhìn mình.
- Anh đúng là một cao nhân, không ngờ lại có thể ra tay với một người phụ nữ yếu đuối như vậy, đúng là đã khiến cho Lam mỗ đây được mở rộng tầm mắt, Lam mỗ tôi đây luôn thắc mắc một điều rằng, ở bên dưới anh có mang theo cái đó hay không?
Lam Tồn Quân nói một cách lạnh lùng. Bạn đang đọc truyện được như hắn dự tính.Theo như suy đoán của tôi, dựa vào nội lực của hắn để suy tính thì hắn đã đạt đến cấp độ lục đẳng, vân chưa đạt đến thất đẳng. Tôi có thể cảm nhận được một cách rõ ràng. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là cảm giác mà thôi, không có gì chắc chắn cả.
Diệp Phàm thản nhiên nói.
- Còn Bàng ca kia cũng lợi hại không kém. Trời ơi, ít nhất cũng phải đạt đến cấp độ thất đẳng.
Mẹ kiếp, ông đây còn không biết được cả đời có cơ hội đạt đến thất đẳng không nữa.
Phạm Cương lại chửi.
- Yên tâm, cậu có hi vọng, hiện tại cậu cũng đã đạt đến tứ đẳng rồi còn gì. Tư chất của cậu cũng tốt như họ, chỉ có điều vẫn còn chưa được rèn luyện đủ. Rèn luyện cũng là điểm mấu chốt quan trọng. Diệp Phàm nói.
- Bắt đầu đánh rồi, em xem trận đấu trước vậy.
Phạm Cương vội vàng nói.
Vừa nãy hai người họ không muốn ra tay trước, kết quả cả hai lại ra tay cùng một lúc. Lam Tồn Quân ngay lập tức ngồi xuống chuyển thành tư thế rắn nằm sấp, phía sau bỗng nhiên bật dậy, nhảy lên không quá cao cho lắm.
Nhưng giống như những con rắn bình thường sẽ để ý đến phần lưng của Vương Bàng Nhân mà tấn công.
- Ngũ đài xà quyền, xem ra anh có chút bản lĩnh.
Nghe nói Ngũ Đài sơn có hòa thượng hay quét dọn ở đó tên Nguyên Lâm, không phải là anh học từ ông ấy đấy chứ...
Gia đình Vương Nhân Bàng có tiếng học sâu biết rộng, chỉ nói một câu mà có thể hiểu rõ được nội tình của Lam Tồn Quân
Khiến cho Lam Tồn Quân dừng lại một chút trên không trung, theo suy đoán là có chút kinh ngạc.
- Anh không nên dừng lại. Anh mà dừng lại là đã mất đi cơ hội chiến đấu rồi đấy. Ngũ Đài xà quyền chính là khiến cơ thể mình mềm mại như rắn, khi ra đồn thì phải có sự kết hợp, hơn nữa, ra đòn nào thì phải trúng đòn đấy.
Vương Nhân Bàng giống như một người thầy giáo, trong lời đánh giá có chút gì đó giễu cợt cách dùng một chân đá móc vào trong.
Đá trúng vào phần eo, nhưng không có một tiếng kêu nào phát ra, Lam Tồn Quân cũng thật lợi hại, cả thân mình không ngờ lại đối phó một cách nhanh chóng, hai tay ngay lập tức khép lại kẹp lấy một chân của Vương Nhân Bàng.
💬 Bình luận chương