Chờ tất cả mọi người ngồi xuống xong, Diệp Phàm nói:
- Trước khi khởi hành vài ngày, chúng ta phải chế ra nước thuốc đặc thù. Lần này phỏng chừng đối phương cũng là được ăn cả ngã về không. Khi thực sự cùng đối phương đánh tới, nên lấy an toàn bản thân làm việc chính.
- Đỗ Phong, lần này cậu rời khỏi bên kia có xin phép không?
Trương Cường hỏi.
- Có, tôi cũng chờ đã ở đó hơn một năm, dù sao cũng phải cho tôi về nhà thăm bà xã và đứa nhỏ nữa có phải hay không?
Đỗ Phong nói.
- Lỗ Tiến hình như đã quên anh?
Nhìn làn da đen đen của Đỗ Phong, Trương Cường nói.
- Quên cái rắm! Nhiệm vụ lần này đã có. Đi tới chỗ đó có phần của tôi đấy. Cho nên, tôi xin phép ông ta mới chịu ký dứt khoát thế đó. Nói là bảo tôi về nhà nghỉ ngơi một thời gian, sau khi dưỡng tinh thần xong thì lên đường xuất phát.
Đỗ Phong hừ nói.
- Xem ra, lần hành động trên sa mạc này số nhân mã huy động rất nhiều.
Diệp Phàm nói.
- Phỏng chừng không dưới con số này.
Trương Cường lật bàn tay, đại biểu cho con số mười.
- Một phần tư nhân mã toàn bộ lên đường rồi, tiền Lỗ Tiến đặt cược cũng tương đối lớn đó!
Diệp Phàm thở dài.
- Các quốc gia khác cũng không khác lắm, không tìm ra bí mật thì không quốc gia nào buông tha.
Trương Hùng lắc lắc đầu, nói.
Sau một thời gian khởi hành, thuyền ra khỏi hải vực Hoa Hạ, tới vùng biển quốc tế.
Tuy nhiên, sự canh gác của mọi người không chút lơi lỏng.
Khi thuyền tới quần đảo Ngựa vằn, thuyền cho tốc độ chậm lại. Buổi sáng thời tiết thật là tốt, đang lúc tàu Phương ĐôngPhương Đôngthong thả lướt tới.
Thuyền trưởng Lư Đông tự mình chạy tới báo cáo, nói là ở phía trước chỗ gần hoang đảo phát hiện một chiếc tàu hàng bị lật úp. Giờ phút này, khi đáy thuyền đang chổng ngược lên trời, có mấy chục thuyền viên cầm quần áo đang đứng kêu to thỉnh cầu cứu viện.
- Không cần để ý, chúng ta cứ lái qua.
Lư Đông Phong nói.
- Chậm đã, quan sát một hồi hãy nói sau.
Diệp Phàm khoát tay áo, Trương Cường và Tề Thiên tự đi quan sát.
Không lâu liền trở lại, Trương Cường nói:
- Nhìn ở mặt ngoài không thấy được gì. Đáy thuyền chổng ngược lên, hơn nữa trong tay họ đều không có vũ khí. Tuy nhiên, những người này nhìn bộ dạng thấy rất dũng mãnh.
Trương Cường nói.
- Trương Cường, khả nghi sao?
Diệp Phàm hỏi.
- Hơi khéo trùng hợp một chút.
Trương Cường cũng không dám nói chính xác, lắc lắc đầu.
- Cứu họ lên, tôi muốn xem bọn họ có thể chơi trò gì. Giải thích cho mọi người biết, toàn lực đề phòng, khi có tình huống khả nghi sẽ ra tay.
Diệp Phàm nói, vài người nhanh chóng tiêm nước thuốc biến dạng khuôn mặt vào, không lâu sau cơ mặt thay đổi cả một đám đều biến đổi khuôn mặt. Mặc quần áo thuyền viên vào xong liền ra một phòng quan sát đặc thù bên ngoài. Thông qua nơi này có thể thấy rõ tình hình bên ngoài.
Tàu Phương ĐôngPhương Đông chậm rãi đến gần, không lâu liền buông thuyền cứu nạn xuống. Vài người là con cháu Lô gia điều khiển thuyền đi cứu người.
Cứu người hết sức thuận lợi, tổng cộng có hai mươi bảy người được cứu vớt. Hơn nữa, bọn họ cũng không có hành động dị thường gì. Vừa mới lên trên thuyền, dưới sự quan sát của mấy chục tay đánh đấm như hổ rình mồi của Lô gia. Đám người này tay chân múa máy thuật lại mới hiểu được bọn họ là người Malaysia...
Đúng lúc này, ở khoang thuyền nào đó của tàu Phương ĐôngPhương Đông đột nhiên truyền đến một tiếng ầm nổ vang, toàn bộ thân tàu chấn động mạnh.
- Xảy ra chuyện gì, mau đi xem sao.
Lô Vĩ nhìn Lô Vân kêu lên. Lô Vân khẩn trương dẫn theo vài đệ tử Lô gia hướng về khoang thuyền phát ra tiếng vang mà chạy.
Lại thêm một tiếng nổ vang truyền đến, từ tiếng vang hai mươi bảy người được cứu khi nãy đột nhiên tản ra, người nào cũng hung ác đánh về phía đệ tử Lô gia. Lập tức, trên thuyền xảy ra trận đánh nhau.
Không lâu, một tiểu pháo hạm cải trang từ đảo bên kia lái đến rất nhanh. Trong chớp mắt đã ở phía trước tàu Phương Đông, khi còn ở khoảng cách không xa liền cho tàu hoãn bớt tốc độ. Pháo hạm cho phóng ra một tấm vải đặc chế làm cầu.
- Hẳn là chúng, cứ cho lên rồi chúng ta bắt gọn chúng sau. Bằng không nếu dùng súng ống sẽ không tốt.
Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng.
Đệ tử Lô gia sau khi được lệnh vờ tỏ ra rất bối rối, tỏ ra không biết làm sao với chiếc cầu vải. Bóng người cứ liên tiếp từ pháo hạm nhảy ra, chắc mẩm đã bắt được tàu Phương Đông, thoăn thoắt từ cầu vải nắm lấy dây thừng.
Không lâu, gần ba mươi người xông lên tàu Phương Đông, kỳ quái ở chỗ trên tay chúng cơ bản không có súng trường mà toàn cầm vũ khí như thiết côn đại đao, vừa lên thuyền liền chém giết hung ác.
- Phượng gia chủ, chúng ta rốt cục gặp mặt rồi.
Lư Đông Phong nhìn người trung niên đội mũ lạnh lùng hừ nói.
- Có thể đoán được chúng ta sẽ đến, xem ra, các người cũng có chuẩn bị!
Phượng Lăng Không đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to một tiếng, vung tay lên ném bay mũ trên đầu ra biển.
- Chuẩn bị thì có chuẩn bị, tuy nhiên, chỉ những người này, ha hả, không có gì chơi.
Lúc này, một thanh âm khác rất quen thuộc cười vang càn rỡ. Bạn đang đọc truyện được rõ ràng. Gã biết, xương cằm đã bị tiểu tử này đá nát.
- Nha nha nha...
Lý Đương phẫn nộ, không biết học được tiếng Nhật từ khi nào, gã giống như cây gậy sắt nhỏ gầy vừa người ôm hướng về phía Diệp Phàm.
- Muốn ôm tôi, bố không có hứng thú! Cũng không phải đàn bà!
Diệp Phàm mỉm cười một tiếng, một cước đá vào những mãnh vỡ của thanh đao làm chúng bay vào ngực của Lý Đương đạo trưởng.
- A...
Lý Đương phát ra một tiếng hét thảm, lần này thanh âm phát ra tương đối rõ ràng. Cả người bị những mãnh sắt vụn bắn vào ngã cả ra đất, hơn nữa bởi do tác dụng của quán tính. Mông ma sát vào thiết bản của bánh ca-nô, bị kéo lui ra xa bảy tám mét, giống như là thắng gấp vậy.
Trên boong tàu để lại một vệt thật sâu, là vết máu kéo lê của mông. Lý Đương đạo trưởng mông đít đỏ chót y như đít khỉ.
Hơn nữa là máu tươi, trường bào mặc trên người sớm cũng bị xuyên rách, lộ ra cái mông gầy của Lý Đương, vẫn chỉ có một màu hồng.
- Ôi... chỉ với chút thân thủ ấy, vài chiêu đã xong việc, không có hương vị gì cả.
Diệp Phàm vỗ vỗ bàn tay, thật sự rất thoải mái.
Giương mắt nhìn lên, phát hiện Trương Hùng đang độc đấu với Phượng Lăng Không. Hai người đều lục đẳng nên không sai biệt lắm. Tuy nhiên, Trương Hùng nhờ mình trợ lực nên mới đạt tới lục đẳng, chỉ luận nội kình thôi thì so với Phượng Lăng Không đã cao hai bậc. Tuy nhiên, Phượng Lăng Không vốn đã vững căn cơ, Trương Hùng thì vừa đột phá, giữa hai người, Trương Hùng có chút thua thiệt không bằng Phượng Lăng Không.
💬 Bình luận chương