Quan lớn trên tỉnh, bọn họ dùng tiền chưa chắc đã mua được.
Những cán bộ đó phúc lợi rất cao, hơn nữa, người ta luôn có tiền mang đến tận cửa. Huống chi, trong quá trình phấn đấu lên chức bọn họ đã kiếm được không ít. Tuy nhiên, cán bộ ai mà không muốn có thành tích.
Nếu tiền tài mỹ nữ người ta đều không thèm, thì chúng ta cứ dùng thật nhiều tiền xem họ có muốn không?
Tôi không tin, những cán bộ dó có thể làm ngơ trước mấy trăm triệu thậm chí tiền tỷ. Ngẫm lại xem, dùng tiền tỷ, cũng có thể làm ra không ít thành tích cho họ.
Đến lúc đó kinh tế địa phương phát triển lên rồi, có phải là những cán bộ đó sẽ được mát mặt sao. Mũ ô sa trên đầu bọn họ không phải là sẽ phất lên rất nhanh sao.
Tô Nguyệt Nhi lạnh lùng hừ nói.
- Tiền tỷ, cái này, nhiều quá, nếu lỡ thiệt mất thì biết làm sao?
Tô Quý Tài thật sự thấy hơi xót c*̉a.
- Sẽ không thiệt đâu, chú xem tôi đã bao giờ kinh doanh bị lỗ chưa?
Tô Nguyệt Nhi đắc ý làm Tô Quý Tài càng khâm phục không ngớt.
Cô nhìn Tô Quý Tài một cái, nói:
- Bọn lãnh đạo rất thích chiến tích. Có chúng ta dùng tiền đầu tư, kéo kinh tế phát triển đi lên.
Mà những lãnh đạo nhận được ưu đãi, tất nhiên sẽ ra sức cố gắng vì chúng ta. Áp chế Diệp Phàm, thủ tiêu Cao Tiềm chỉ là một việc nhỏ.
Mặt khác, đó là cũng phải cho bọn họ kiếm tiền vì nhà họ Tô mới đúng. Chú thấy không, Trung tâm giải trí Tô thị lớn như vậy, chúng ta một năm chỉ cần một triệu tiền thuê là đủ rồi.
Lợi nhuận khổng lồ đến thế. Ngay lúc đó Phạm Viễn vì sao lại đồng ý, còn không phải vì thấy được năng lực của nhà họ Tô chúng ta sao?
Phạm Viễn không muốn thăng quan sao? Chú thấy không, lần này Phạm Viễn xui xẻo, không ngờ lại chạy đến nhà chúng ta ở Bắc Kinh. Còn không phải muốn nhà chúng ta ra mặt vì y sao?
- Ừ, Phạm Viễn cũng là không chịu nổi nữa. Việc này, cách giải quyết nằm trong tay lãnh đạo cấp trên. Có lẽ lãnh đạo tỉnh Nam Phúc không ai muốn nhúng tay vào lúc mấu chốt này. Muốn giải quyết toàn bộ khó khăn.
Đầu tiên là phải mở nút thắt ở chỗ Ủy ban kỷ luật trung ương. Việc này, chỉ cần Ủy ban kỷ luật trung ương mặc kệ, Phạm Viễn sẽ thoải mái thoát vây.
Tô Quý Tài gật đầu nói:
- Việc này, thưa cô, không biết thái độ của ông cụ thế nào. Rốt cuộc có giúp hay không giúp? Tôi thấy Phạm Viễn đã hết thời rồi, mất quá nhiều công sức cho y, ắt sẽ không có lời. Vả lại, trước kia y giúp chúng ta, cũng kiếm được không ít.
- Giúp, nhất định phải giúp. Cán bộ Hải Đông đều biết, Phạm Viễn luôn gần gũi với nhà họ Tô.
Chúng ta không giúp thì chú nói xem, còn có người tình nguyện đi theo chúng ta sao?
Cho nên, chẳng những phải giúp, hơn nữa, còn phải giúp đến cùng. Giải vây cho Phạm Viễn. Vả lại, chúng ta giúp y chẳng khác nào cho Diệp Phàm ăn một cái tát.
Việc này, rõ ràng là do Diệp Phàm gây ra. Có lẽ, trước khi đi ngủ mỗi tối Phạm Viễn đều nguyền rủa Diệp Phàm.
Tô Nguyệt Nhi có cái lý của riêng mình nhưng c*̃ng suy luận từ tâm lý số đông.
- Ừ, một khi sóng yên biển lặng, giải vây cho Phạm Viễn, y lại được phục chức thì vẫn là quan to một xứ.
Ít nhất, y chỉ chịu cảnh cáo Đảng, về chức vụ thì chưa quyết định. Có lẽ, ở tỉnh cũng có tay trong của Phạm Viễn. Tay trong này đang quan sát, một khi phiền toái c*̉a Phạm Viễn được giải trừ, tay trong này sẽ lập tức ra tay.
Dù sao, một lãnh đạo cấp Giám đốc sở mà để mất đi thì c*̃ng hơi đáng tiếc. Nhân tài khó kiếm. Vả lại, trong thể chế của Trung Quốc, mất chức rồi lại tái nhiệm c*̃ng không phải chỉ có vài người.
Có một số cán bộ bị xử phạt ở nơi này, thay áo đến địa phương khác lại nhậm chức vụ khác. Vấn đề quan trọng là tay trong phải vững mạnh.
Mà ngã không đứng dậy được chỉ là một số đồng chí không có tay trong, hoặc là nhân vật đáng thương bị chính chỗ dựa c*̉a mình vứt bỏ thôi.
Tô Quý Tài bỗng thốt lên, rồi lại đột nhiên nhíu mày nói. Bạn đang đọc truyện được sự đồng ý của chú tôi sẽ không về đây nữa.
Diệp Phàm có chút tức giận, việc này còn chưa rõ ràng, không ngờ đã bị Phí Mãn Thiên mắng một thôi một hồi, Phí Mãn Thiên mượn cơ hội này trút giận thôi mà.
Phí Mãn Thiên không mắng thêm nữa, cũng nhận lấy tập tài liệu cẩn thận lật xem.
Dù sao, Diệp Phàm nói như thế chắc chắn là có việc quan trọng. Cho nên, lão đồng chí nhìn tài liệu, khi thì nhíu mày khi thì chậc lưỡi. Sau khi xem hoàn toàn Phí Mãn Thiên trên mặt hơi trầm xuống.
- Ai tìm hiểu ra những chuyện này?
Sau khi xem xong hết Phí Mãn Thiên mới nhìn Diệp Phàm mà hỏi.
💬 Bình luận chương