…..Ồ! Dáng vẻ Diệp Phàm rất bình thản, thản nhiên mở tấm giấy mời còn thoang thoảng hương thơm ra, nói:
- Chủ tịch Cam thật khách khí! Tuy nhiên tối nay, tôi lại không rảnh.
Việc này, Diệp Phàm đã cố ý nói như vậy, hắn muốn thử xem Giang Khải có nói thật hay không. Nếu quả thật y biết nghĩ cho hắn, Diệp Phàm sẽ không bạc đãi y.
- Chủ tịch, việc này, Chủ tịch Cam ở thị trấn Đông Cống chúng ta cũng rất được hoan nghênh. Về cơ bản những lãnh đạo mới nhậm chức về đây đều được bà mời đi ăn. Việc này, giống như quy tắc ngầm hiểu của tập đoàn Vinh Quang rồi.
Mà cho đến bây giờ, cũng không có vị lãnh đạo nào từ chối cả. Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Vi Hùng Khai tỉnh cũng đã đến tập đoàn Vinh Quang và còn tự tay viết chữ lưu niệm nữa.
Tập đoàn Vinh Quang xét trên bình diện toàn bộ Tây Lâm chúng ta luôn xếp hạng không nằm ngoài tốp 50, Chủ tịch Hội đồng quản trị Cam cũng từng được Chủ tịch Chúc đón tiếp.
Lúc ấy Chủ tịch tỉnh Chúc còn động viên Chủ tịch Cam cố gắng tăng tốc độ phát triển, vì thành phố mà có thêm nhiều cống hiến…..
Giang Khải cũng không nghĩ nhiều, liền đề cập đến tất tật những chuyện có liên quan đến Cam Vũ Thuần.
- Ồ, danh tiếng như thế này thì tôi phải sắp xếp thời gian đi ăn một bữa cơm rau dưa thôi.
Diệp Phàm thản nhiên cười, đồng ý, Giang Khải tự nhiên lại vui mừng trả lời lại với người ta.
Nếu như Cam Vũ Thuần nhờ Giang Khải gửi thiệp, vậy chuyện mời ăn cơm là chuyện công khai, không sợ ai hiểu lầm.
Nếu công khai, Diệp Phàm tự nhiên cũng muốn đi xem danh nhân của thành phố, vị Chủ tịch Cam này. Hơn nữa, theo như tình hình điều tra bí mật gần đây c*̉a Vương Triều, tập đoàn Vinh Quang này, rất có thể là có vấn đề.
Sau một thời gian ngắn nữa một khi Tỉnh ủy quyết định xuống rồi, nhiệm vụ hàng đầu của nhà máy Đường Dương Xuân là đi đòi c*̉aCam Vũ Thuần mấy trăm triệu kia.
Năm giờ chiều, Diệp Phàm lái xe tới "Cao ốc Thông Thiên". Toàn bộ thành phố Đông Cống, chỉ có một tòa nhà có thang máy, chính là cao ốc Thông Thiên.
Diệp Phàm xuống xe, nhìn cao ốc Thông Thiên này có cấu trúc gần giống như tòa tháp, khẽ thở dài. Bạn đang đọc truyện được tự nhiên. Hơn nữa, ở trước mặt Chủ tịch đây, Chủ tịch hội đồng quản trị của một xí nghiệp là cái gì cơ chứ?
Cam Vũ Thuần làm ra vẻ khiêm tốn.
- Vũ Thuần, bởi vì tên của cô thật đẹp, tôi không dám tùy tiện khinh nhờn.
Diệp Phàm tỏ ý từ chối, Cam Vũ Thuần thực sự hơi kinh ngạc, bởi vì, Cam Vũ Thuần rất ít khi nói những lời khách khí như thế.
Không thể tưởng tượng là chính cô tự nhiên lại muốn người kia gọi mình một tiếng "Vũ Thuần" nhưng lại bị từ chối. Cho nên, cô liếc mắt nhìn Diệp Phàm một cái, lúc này, cô mới cảm giác người này có chút đặc biệt.
Người này, trang nghiêm giống như núi Thái Sơn rất tự nhiên, thậm chí, tư thế lại phóng khoáng. Cam Vũ Thuần không khỏi cảnh giác. Thường thường những người như vậy, mới là cao thủ chân chính.
- Xem ra, Chủ tịch Diệp bận trăm công nghìn việc bên ngoài, Vũ Thuần tôi còn phải cố gắng nhiều!
Cam Vũ Thuần đột nhiên giống như có chút ưu phiền, bình tĩnh liếc nhìn Diệp Phàm một cái, khuôn mặt kia có thể khiến cho hàng vạn đàn ông thương nhớ.
Diễn thật hồn nhiên, trong lòng Diệp Phàm thầm thở dài, nói:
- Tôi nào dám, cô là danh nhân của tỉnh Tây Lâm chúng ta, còn lớn hơn rất nhiều so với Thị trưởng chó má này. Không tin chúng ta đến thành phố Tây Quế hô một tiếng, sẽ biết ngay tên của cô nổi hơn tên của tôi gấp N lần. Cho nên, tôi có chút lo lắng, không dám tùy tiện gọi bậy, tôi sợ, bị nước miếng của anh em làm cho chết đuối mất.
Vẻ mặt Diệp Phàm trang nghiêm lại nói ra câu vui đùa, hơn nữa, còn cố ý nói th* t*c "Chủ tịch chó má". Ngay lập tức, Cam Vũ Thuần cười phá lên, tư thế cười ôm bụng giống như đồng nghiệp vậy.
- Chủ tịch Diệp rất hài hước.
Cam Vũ Thuần cười nói, liếc nhìn Diệp Phàm một cái, nói:
- Chủ tịch Diệp, nhà máy Đường các anh có dự định qua tay cho các xí nghiệp khác không?
- Qua tay, Chủ tịch Cam rất có hứng thú với nhà máy Đường?
Diệp Phàm liếc nhìn Cam Vũ Thuần một cái, hỏi.
💬 Bình luận chương