- Vi Lý Quốc chuẩn bị cho việc lên chức của anh không phải là càng tốt sao? Chờ anh ổn định rồi, một khi cảm thấy thành phố Đông Cống này có thể nắm lấy, tôi nghĩ, không biết có phải cấp trên đã suy nghĩ đến điều này không. Đến lúc đó, Vi Lý Quốc về hưu, anh lên thay rất hợp lý.
Cam Thu Thu vẫn không quên nịnh bợ Thái Phi. Bạn đang đọc truyện được mà!
Có lẽ mấy chục ngàn đồng đó là tiền người ta vất vả khổ sở biết bao năm mới dành dụm được một ít. Việc này xử lý không tốt, đúng là sẽ trở thành việc lớn.
Diệp Phàm mặt cũng đầy vẻ đau lòng, nói, hắn nhìn Y Cao Vân một cái, nói:
- Tôi đã giao cho Vương Triều đi điều tra toàn diện, tranh thủ càng sớm càng tốt, phá xong vụ án, tìm bắt kẻ hiềm nghi trở về rồi nói tiếp.
- Vô ích thôi, cho dù có bắt được về, phỏng chừng kẻ đó tiêu xài cũng được kha khá rồi. Đống tiền lớn như vậy, không có khả năng cầm tiền mặt, chắc đã gửi vào ngân hàng Thụy Sĩ hoặc ngân hàng nước ngoài nào đó rồi.
Hơn nữa, trong đó có liên quan đến một số cán bộ phạm pháp, rất nhiều nhân vật quan trọng đều đã trốn ra nước ngoài.
Muốn bắt trở về là rất khó khăn.
Cho nên, chúng ta phải chuẩn bị thật tốt. Sẵn sàng cho tình huống xấu nhất, lúc này, tốt nhất là cậu đứng ra, Ủy ban nhân dân thành phố nếu không nhúng tay chỉ sợ hậu quả sẽ càng ngày càng nghiêm trọng.
Y Cao Vân sắc mặt có chút tái nhợt.
Diệp Phàm vừa nghe liền hiểu ngay, tất nhiên là tên này muốn bảo mình đứng ra chùi mông rồi. Ngẫm nghĩ một lúc, Diệp Phàm nói:
- Việc này Ủy ban nhân dân thành phố không tiện ra mặt, người ta tập đoàn Vinh Quang lại không đề xuất yêu cầu gì.
Hơn nữa, nghe Giám đốc Cam nói là đang chuẩn bị tiền.
Chuyện của công ty tư nhân Ủy ban nhân dân thành phố mạo muội nhúng tay, tôi sợ sẽ kéo thêm tranh cãi nào đó.
Hơn nữa, nếu thực sự nhúng tay vào, người ta lại đem cả bô phân đổ lên đầu Ủy ban nhân dân thành phố thì phải làm sao? Chỉ riêng một nhà máy Dương Xuân đã đủ đau đầu rồi, lại còn thêm một tập đoàn Vinh Quang, phỏng chừng bán cả Ủy ban nhân dân thành phố cũng lấp không hết lỗ thủng lớn này.
- Ừ, dù sao cũng phải lấy một chút ra trả cho họ, dân chúng mà không nhìn thấy tiền thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Tuy nhiên trả toàn bộ là không có khả năng, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, mấy tỷ lận, Ủy ban nhân dân thành phố cũng không phải mở ngân hàng tư nhân. Tuy nhiên, bất kể ra làm sao, anh là Chủ tịch thành phố, là người chịu trách nhiệm Ủy ban nhân dân thành phố Đông Cống, anh không ra mặt thì ai ra mặt nữa?
Y Cao Vân vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Việc này, nhúng tay thì có thể nhưng tuyệt không thể cho tiền. Mấy thứ như tiền bạc, cho một cái là không thể thu tay về được. Đến lúc đó, lỗ hổng này càng lấp càng to. Chúng ta nhúng tay vào, chỉ có thể tuyên bố với bên ngoài là Ủy ban nhân dân thành phố tham gia điều tra, hơn nữa, lấy việc ổn định lòng dân là chính.
Diệp Phàm nói, đồng ý nhúng tay, nhưng không đồng ý trực tiếp trả tiền.
- Anh tự xem xét mà làm, mấu chốt là chuyện Chủ tịch Y anh nên nghĩ xem nên trả lời thế nào cho tốt.
Y Cao Vân phất phất tay.
- Nên trả lời thế nào thì cứ trả lời như thế.
Diệp Phàm nói. Biết lần này Y Kiệt Minh xuống nhất định không có chuyện tốt. Còn không phải là vì chuyện của Lý Khê Mãn mà gây sức ép với mình hay sao. Cho nên, Diệp lão đại trong lòng cũng có chút tức giận.
Buổi tối đó, Diệp lão đại luôn cảm thấy phiền muộn.
Thuận tay lấy "can tướng" trên cổ tay xuống, cầm trong tay nghịch.
- Khốn khiếp!
Diệp Phàm gầm lên một tiếng, phát ra toàn bộ tức giận, lấy can tướng làm phi đao, ném một cái hướng về phía cây ngô đồng cách đó mấy chục mét.
Một động tác ném này dung hợp toàn bộ sức mạnh cao thủ cửu đẳng cùng với nỗi tức giận khắp người của Diệp lão đại, một chuyện quỷ dị đã xảy ra, vốn Diệp Phàm định đọ sức với cây ngô đồng cách xa mấy mươi mét kia.
Không ngờ trong lòng vừa dao động, ngón tay đã lệch đi, can tướng không một tiếng động, lượn một vòng trên thân cây ngô đồng, sau đó mới khẽ vang lên một tiếng phập, c*m v** bên sườn của một cây ngô đồng khác cách đó hơn mười mấy mét.
- Sao lại như thế được, chẳng lẽ nội tức của mình lại có thể khống chế được can tướng hơn mấy mươi mét? Sao lại có thể như vậy, sư bá làm được đến mức đó hay không còn khó nói, chứ nói gì đến mình. Trước kia không phải chỉ có thể khiến nó động đậy một chút hay sao, hôm nay sao lại nghe lời đến thế.
Diệp lão đại trong phút chốc trợn mắt há hốc mồm, thì thào tự nói như người điên, chạy đến trước thân cây.
Phát hiện lưỡi dao giờ phút này cứng như kim cương, vết dao xẹt qua trong lúc lưỡi dao c*m v** thân cây khá nhỏ, nếu như không cẩn thận để ý sẽ không thể nhìn thấy.
Diệp Phàm dồn đầy kình khí vào đầu ngón tay, cong về phía sau, lần này thật đúng là có chút linh niệm, phát hiện can tướng cắm trong thân cây khe khẽ run rẩy, tuy nhiên, không hề có động tác tiếp theo.
- Ranh con đi ra cho ta!
Lần này Diệp lão đại tức giận, hướng về phía can tướng không biết nói kia, rống lên, kình khí toàn thân hét lên về phía lưỡi dao.
Sựt một tiếng khẽ vang lên, can tướng nghe lời đi ra khỏi thân cây. Diệp Phàm vươn tay nhẹ nhàng lay động một cái là được.
💬 Bình luận chương