Sau nhiều lần Nghiêm Thế Kiệt giải thích, toàn thể đội viên đội thứ ba xuống xe tiến vào biển cát mù mịt
Vài ngày yên ả trôi qua
Đông Cống cũng có vẻ tương đối yên lặng, Diệp Phàm từng bước tính kế sách.
Sáng sớm ngày 23 tháng 11 năm 2003.
Lỗ Tiến vừa đến cửa phòng họp tổng bộ liền thấy "chiến dịch Phá Thiên", Trưởng phòng Liên lạc – đồng chí Trần Hằng Phong hầm hầm chạy đến báo tin.
Biết anh ta có việc gấp báo cáo, Lỗ Tiến cũng không khách sáo, trực tiếp nói:
- Đi vào trong nói với mọi người!
Trần Hằng Phong đi vào phòng họp, mới phát hiện tất cả các vị lãnh đạo đều ngồi đây. Bởi vì gần đây tình hình "chiến dịch Phá Thiên" đang rấtnghiêm trọng.
Lãnh đạo tổng bộ cơ bản cũng chưa về qua nhà. Toàn bộ đều ăn ở ở tổng bộ. Thời gian mọi người nán lại ở bộ chỉ huy là chính, nếu không thì ở phòng nghiên cứu bên cạnh thảo luận các biện pháp.
Hơn nữa, mọi người còn thức đêm, hai con mắt giống như đèn lồng. Trong phòng hội nghị khói thuốc nghi ngút, có thể đem hun mọi người thành sào tre.
- Các vị lãnh đạo, tổ trưởng Nghiêm vừa mới nhận được mật báo. Nói là, mọi người ở đội hai và đội ba đã hợp lại. Chỉ có điều, lại có ba đồng chí bị thương. Tính đến bây giờ, đội viên Tổ đặc nhiệm A đã bị thương đến 8 người. Mà bên kia Báo Săn đã trở lại 6 người, hôm qua lại hy sinh một đồng chí. Còn tại sa mạc tổng số đội viên chiến đấu đã không còn nhiều nữa.
Còn đội thứ ba của tổ trưởng Nghiêm tiến vào địa khu số 3 và địa khu số 5 thuận lợi. Tuy nhiên, đội hai ba lại ở địa khu số 1, không thể tập hợp với đội 3. Bên kia, tướng quân Đới Thành đưa tin tình báo tin cậy nói là đã tiếp cận vị trí mê cung Vô Hạn.
Bởi vì, ở giữa địa khu số 1 và địa khu số 0 có khu vực rất khả nghi. Trong phạm vi đó, mật độ đội viên của hải lang nước Mỹ và đội viên đặc chiến Saudi rất lớn.
Còn các quốc gia khác như Lam Sơn Hồ của Anh quốc, Thần Đạo Tổ của Nhật Bản. Còn có Hồng Quân Tổ nước Nga hình như cũng ngửi thấy mùi.
Toàn bộ tập kết tại địa khu kia. Bọn họ gọi nó là "địa khu số 1 huyền ảo".
Trần Hằng Phong nói đến đây dừng lại một chút lấy chén trà trên bàn uống.
- Vương lão tìm được chưa?
Lý Khiếu Phong không kìm nổi, vội vàng hỏi.
- Tìm được rồi.
Trần Đỉnh Phong vừa uống trà vừa nói
- Cảm ơn trời đất, cuối cũng đã tìm được rồi.
Phó tổ trưởng Thôi Kim Đồng cảm thán, mấy vị lãnh đạo ngồi ở đó cũng thoáng nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm.
- Có thể xác định địa điểm, tuy nhiên, người vẫn chưa gặp đội 3. Bọn họ đang ở địa khu số 3. Việc này đội viên các quốc gia phải tự hẹn nhau. Tát Cáp Lạp có bao nhiêu địa khu lớn? Phạm vi đường thẳng của mỗi khoảng trên dưới hai trăm dặm. Bạn đang đọc truyện được . Cho nên, đành phải mang theo đội thứ ba cùng với cha con Vương Gia tìm kiếm người ở địa khu số 3.
Mà trong quá trình tìm kiếm còn phải chiến đấu. Đồng chí Vương An Đông đã bị trọng thương và đã bí mật quay về.
Mà tình hình địa khu số 1 cũng không khả quan cho lắm, một nửa trong số15 người đều chiến đấu với tình trạng bị thương. Tướng quân Đới lo lắng, mặc dù phát hiện tử vong nhiều, nhưng cũng không có khả năng lấy lại tài liệu.
Hơn nữa, tướng quân Đới thỉnh cầu tổng bộ bí mật đem toàn bộ những người bị thương của đội thứ 23 về địa phương. Bằng không, có các thành viên bị thương cũng không thể triển khai công việc.
Trần Hằng Phong nói.
- Trong số mười lăm đội viên nếu đem những người bị thương trở về địa phương, vậy chỉ còn lại có bảy tám đội viên. Mà đồng chí Thế Kiệt lại không chịu đem người đến, Vương lão cũng không thể coi nhẹ.
Sau khi Lý Khiếu Phong nói, toàn bộ phòng họp liền trầm xuống.
- Chúng ta còn lại bao nhiêu người có thể ra trận được?
Sau một lúc lâu, Lỗ Tiến hỏi.
- Không lạc quan cho lắm.
Vẻ mặt đồng chí Thôi Kim Đồng ngưng trọng lắc lắc đầu.
- Rốt cuộc còn lại bao nhiêu đội viên có thể đi được, thật sự Lý Khiếu Phong tôi không thể đi được.
Lý Khiếu Phong hỏi. Hiện tại Lý Khiếu Phong cũng đã khôi phục thân thủ được đến đỉnh bậc tứ đẳng, chỉ có điều, năm tháng không buông tha người, phỏng chừng cả đời này chỉ dừng lại ở cấp độ đó.
- Lão Lý không thể đi được, Lỗ Tiến tôi cũng không có khả năng bỏ địa phương mà đi ra tiền tuyến.
Lỗ Tiến khẩn trương nói.
- Mãi không tìm ra được ai, căn cứ Ngư Đồng vốn có hai đội viện chính thức, hiện tại rút đi một người còn lại một người. Cũng đã rút hai đội viên của tổ vệ sĩ Lang Phá Thiên và Trung Nam Hải đi. Nếu cứ rút đi, chỉ sợ…
Mặt mày Thôi Kim Đồng nhăn lại, mãi không nói tiếp được ra lời.
- Tổ Lang Phá Thiên không thể rút ra, an toàn của lãnh đạo quốc gia so với mọi thứ đều lớn nhất. Đây cũng chính là giới hạn cao nhất.
Lỗ Tiến khoát tay áo.
- Đồng chí Thế Kiệt cũng đã đi, tôi cũng đi.
Thôi Kim Đồng nói.
- Cậu mà đi thì lấy ai ở lại tổng bộ chỉ huy? Nơi này là căn cứ chung để chỉ huy, so với tiền tuyến còn quan trọng hơn.
- Không đi có thể được không?
Thôi Kim Đồng hỏi.
- Thật sự không ổn thì điều động lại.
Chủ nhiệm phòng Liên lạc quân đội – Tương Đại Hải thở dài nói:
- Đáng tiếc tôi không có năng lực như mọi người, bằng không, tôi cũng muốn ra tiền tuyến đánh một trận. Đời này làm quân nhân, ngay cả việc chiến đấu cũng chưa có trải qua.
- Anh phải hiểu, trong quân đội các anh chẳng phải đang đòi giải tán Tổ đặc nhiệm A sao. Nếu thực sự không có tôi, bản thân mọi người cứ vui thôi.
Lý Khiếu Phong còn không quên châm chọc Tương Đại Hải một câu.
- Ôi, lão Lý, giờ nói như vậy cũng có tác dụng gì chứ? Huống chi, ý chí của quân đội cũng không có nói gì đến ý chí của Tương Đại Hải tôi, tôi cũng chỉ là liên lạc viên thôi. Mọi người cũng đừng trách móc tôi.
Tương Đại Hải thở dài, không phải là phản bác Lý Khiếu Phong.
💬 Bình luận chương