Khoảng cách xa như vậy, dù là trong tay cao thủ thì có thể ném tới, nhưng sẽ mất đi tính chính xác.
Trong tình huống không có tiếp viện trước mắt, mỗi quả lựu đạn, mỗi viên đạn đều phải dùng tiết kiệm mới đúng. Hơn nữa, kẻ thù phân bố rất phân tán, có mười tên mà phân tán trong hai dặm. Uy lực của lựu đạn có thể được bao nhiêu.
- Tự tôi sẽ có cách.
Diệp Phàm nói:
Trương Cường cầm đống lựu đạn lại, Diệp Phàm ra lệnh một tiếng, cả chín khẩu súng cùng nhau nổ một lúc. Đối phương nghĩ là bên này muốn đột kích, bên kia lập tức tiếng súng lại cùng nhau nổ lên đát đát. Viên đạn bay trúng vào tảng đá thì bị văng ngược lại, may mắn là mọi người đều được che chắn, bằng không, những viên đạn đó có thể khiến có người bị thương.
Hai phút trôi qua, Diệp Phàm ra lệnh ngừng bắn. Bạn đang đọc truyện được hoàn hảo là đó lại là một cô gái.
Tuy nhiên, nếu như còn cao thủ hơn cả Tề Thiên, thì cũng hợp lý. Sau đó, Diệp Phàm và Vương Nhân Bàng chậm rãi tiến về phía cửa. Thập Lục muội đi ở giữa.
Cửa chính của mê cung rộng thênh thang, chiều rộng tầm ba mét chiều cao trên dưới bốn mét. Hai phiến cửa đá sớm bị người ta đẩy sát vào vách tường.
Độ dày của cửa đá cũng làm Diệp Phàm thấy kỳ lạ. Cửa đá cao lớn như vậy, nhưng cánh cửa lại khá mỏng.
Tuyệt đối không quá nửa mét. Còn chưa nói cửa đá mỏng như vậy khó có thể mài ra được. Mà có mài ra được phỏng c*̃ng có ích gì.
Đá đương nhiên là cũng giòn giống nhau. Nếu như cứ mài qua mài lại như vậy vài lần có thể sẽ bị vỡ. Kể ra thì cũng không khác thép tấm là mấy. Ấy thế nhưng, mặc dù là thép tấm thì cũng phải có khung đỡ mới được.
Còn cửa đá này, hiển nhiên là không có khung xương. Hoàn toàn là một phiến đá mài ra. Trên cửa còn khắc rất nhiều hình động vật thô ráp, tuy nhiên, đều khá trừu tượng.
Nhìn qua thì giống ngựa mà lại không giống, vừa giống người nhưng lại nhiều thêm một cái chân. Cũng không biết là chạm trổ cái gì nữa.
Diệp Phàm cũng không có nhiều thời gian thưởng thức nghệ thuật trừu tượng từ ngày xưa.
💬 Bình luận chương