Tuy nhiên, tất cả những người ngồi ở đây đều là kẻ dối trá, tỏ ý không hiểu ý của Diệp Phàm. Đơn giản chính là dựa vào một ân tình của Cung Khai Hà.
Có lẽ, chuyện của Tề Thiên còn cần Cung Khai Hà đi nói một chút. Quy tắc do con người định ra, làm cách nào cũng có thể được.
- Tôi lấy danh nghĩa cá nhân đề nghị một chút là được, đương nhiên, bổ nhiệm hay không là chuyện của quân đội. Chúng ta không can thiệp.
Cung Khai Hà bị ép cũng không có cách nào, thật sự là bị Diệp Phàm đánh bại. Đành phải trả lời như vậy.
- Cảm ơn, tôi tin tưởng ảnh hưởng của thủ trưởng Cung không nhỏ.
Diệp Phàm tiến sát từng bước, giống như đang áp sát Cung Khai Hà.
- Cậu đó, tôi thì có ảnh hưởng gì. Cậu ảnh hưởng lớn thì có, hừ.
Cung Khai Hà không ngờ nặng lời thật sự là không kìm nổi.
- Ha ha ha…
Tất cả mọi người cả Lan Viễn Kim đều phá lên cười. Tuy nhiên, sau khi cười mặt Lan Viễn Kim đỏ lên. Bởi vì Diệp Phàm không hề nể mặt ông ta. Bạn đang đọc truyện được .
- Trần Quân là phúc trời mệnh vua. Bí thư Đoàn, tin rằng tiền đồ của anh ta còn rộng lớn.
Diệp Phàm ngồi trên ghế vẻ mặt tươi cười nói.
- Thằng nhóc này, cho nó một cái lông gàcoi như lệnh tiễn. Tuy nhiên, Trần Quân sau này phải nghiêm túc, con đường đường đã là thượng tá. Người ta mấy chục năm chưa chắc được đến cấp bậc này. Con phải nên quý trọng nó.
Đoàn Hải Thiên vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Con biết rồi bố, con cũng không còn là trẻ con. Vả lại, có anh Diệp giúp đỡ, con sợ cái gì.
Trần Quân cười nói.
- Anh cứ oai đi.
Đoàn Hạnh Nhi đứng bên cạnh hừ nói, giơ tay nhéo một chút. Trần Quân không dám kêu đau.
- Bí thư Đoàn, không có việc gì không trèo lên điện tam bảo. Chú gọi cháu đến đây có phải có việc gì không? Có việc gì chú cứ nói thẳng. Ngày mai có lẽ cháu sẽ về Đông Cống. Sắp đến cuối năm, cháu lại mất tích thời gian dài như vậy, sợ rằng có nhiều việc
Diệp Phàm quay sang hỏi Đoàn Hải Thiên.
- Ha ha, Diệp Phàm, cậu còn không biết, Yến Xuân Lai đi rồi.
Đoàn Hải Thiên cười nói.
- Đi, đi đến đâu? Không phải là thăng chức chứ?
Diệp Phàm giật mình hỏi.
- Thăng chức, chưa đến lúc.
Đoàn Hải Thiên thản nhiên cười cười lắc đầu.
- Hóa ra là xui xẻo, đáng đời, dám bắt nạt chúng ta. Anh Diệp xui xẻo rồi.
Trần Quân hung hăng mắng.
- Miệng cậu không nể tình chút nào. Đối với Diệp Phàm anh ấy có chút hơi quá nhưng đều là vì công việc.
Đoàn Hải Thiên còn muốn nói chút giọng lãnh đạo sau đó mới nói:
- Anh ta về bộ Giáo dục đảm nhiệm chức Thứ trưởng.
- Cũng không khác gì, Thứ trưởng thường trực bộ Giáo dục cũng là lãnh đạo cấp Bộ trưởng. So với Chủ tịch tỉnh Nam Phúc cũng không biết bên nào nặng hơn.
Diệp Phàm thản nhiên hừ một tiếng.
- Không phải là Thứ trưởng thường trực, mà là thứ trưởng thôi.
Đoàn Hải Thiên nói.
- Đúng là xui xẻo có phải không. Chủ tịch tỉnh cấp bộ trưởng, thứ trưởng không phải là cấp thứ trưởng sao?
Vẻ mặt Trần Quân vui vẻ khi người khác gặp họa.
- Con thật sự là đến chút kiến thức phổ thông khi lăn lộn trong quan trường cũng không biết.
Đoàn Hải Thiên tức giận hừ nói.
- Con sai ở đâu ạ?
Trần Quân vò vò đầu nhìn cha vợ thật không hiểu.
- Trần Quân, người ta hưởng thụ cấp bộ trưởng đặt trong dấu ngoặc. Trong đa số các Bộ và Ủy ban, có nhiều thứ trưởng được hưởng ưu đãi cấp Bộ trưởng. Chỉ có điều, thực quyền so với Chủ tịch tỉnh, tất nhiên không giống nhau. Yến Xuân Lai rơi vào kết cục như vậy thật ra rất lạ. Ai làm vậy, Yến Thành không phải Ủy viên bộ Chính trị sao? Chẳng lẽ cứ để anh ta xui xẻo như vậy?
Diệp Phàm thật sự có chút nghi ngờ.
- Không phải cậu làm?
Đoàn Hải Thiên nghi ngờ nhìn Diệp Phàm.
- Trời, cháu nào có thời gian rảnh như vậy. Vả lại một Giám đốc sở quèn như cháu có thể quyết định được vận mệnh của một Chủ tịch tỉnh sao, chú Đoàn nói đùa.
Diệp Phàm lắc đầu.
- Cậu đương nhiên không được, nhưng nhà họ Kiều chắc chắn có thể làm được. Còn nữa nhà họ Phí cũng có uy lực. Cậu xui xẻo, bọn họ không hài lòng. Cho nên tìm cơ hội điều chỉnh cán bộ cấp tỉnh để ra tay. Chính Phó thủ tưởng Yến chống đỡ cũng gặp hai áp lực lớn.
Đoàn Hải Thiên nói. Sức tưởng tượng của lão Đoàn không phải phong phú bình thường. Diệp Phàm nghe xong cũng thầm bật cười. Không ngờ lão Đoàn cũng trẻ ra, thích tưởng tượng.
💬 Bình luận chương