Không rõ lắm!
Nhạc Nhất Thành lắc lắc đầu, tuy nhiên, trong lòng đã thật sự kinh hãi.
- Cũng không nhất định.
Lưu Nhất Cổ thản nhiên hừ một tiếng, kỳ thực, y chỉ đang cố làm cứng mà thôi.
- Hừ, nhất định sau này phải lấy lòng sư phụ y.
Trữ Hoà Hoà đặt mông ngồi xuống chiếc đôn đá đặt trong mái vòm cổng chính, bất mãn lải nhải một câu.
- Em đã nhìn ra, tôi còn tưởng rằng em ngu dốt đâu đâu?
Phí Hướng Phi châm một hơi khói thuốc, thản nhiên cười nói.
- Tôi mà ngu vậy sao? Mai Thiên Kiệt đùa giỡn về chuyện lòng dạ hẹp hòi, chính là con heo đần cũng có thể nghe ra ý vị trong đó
Trữ Hoà Hoà đắc ý liếc nhìn anh họ một cái, cười nói:
- Hắn còn tưởng rằng có thể lừa được tôi, nói cái gì mà đau bụng muốn đi vệ sinh. Trữ Hoà Hoà tôi là ai chứ? Về điểm này thì trong bụng hắn nghĩ gì, tôi đã hiểu thấu cả.
- Ha ha, Hoà Hoà, phỏng chừng hắn đã chuẩn bị đồ tốt cho em rồi đó.
Phí Hướng Phi cười nói.
- Anh họ, anh nói xem hắn có thể đòi được mấy viên?
Trữ Hoà Hoà chợt hỏi.
- Cái này thì không nói chính xác được. Nghe đâu thứ kia đặc biệt rất khó làm ra, ngay cả lão thái gia nhà ta cũng đã nghiệm chứng qua. Nói là không có bí phương muốn làm là không thể. Hơn nữa, lão thái gia cũng đã phải buột miệng khen tên kia lợi hại, không ngờ có thể làm ra thứ này.
Phí Hướng Phi đáp.
- Thứ đồ đó đích thị là rất hay ho, tuy nhiên, Mai Thiên Kiệt đúng là con lợn chết, chỉ mang về được có một viên. Thật là. Lần này không có ba viên, em sẽ không để hắn yên, sẽ không để yên.
Trữ Hoà Hoà bĩu môi ấm ức.
- Này, em họ, có thể trực tiếp hỏi xin người ta hay không?
Phí Hướng Phi giờ phút này trên mặt có chút quái dị.
- Không nên không nên, muốn hỏi thì anh cứ đi mà hỏi Diệp Phàm nhưng đừng có bảo là chủ ý c*̉a em.
Trữ Hoà Hoà vốn thông minh, lập tức cân nhắc ra ý tứ c*̉a ông anh họ.
Đơn giản là muốn chia phần, bởi vì, lần trước Diệp Phàm tặng mấy viên cho Phí Điệp Vũ. Tự nhiên, lại bị Phí Hướng Phi ăn bớt đi một viên. Bạn đang đọc truyện được .
Chín giờ sáng hai ngày sau đó.
Tổng thủ trưởng c*̉tổ A đặc nhiệm A đồng chí Cung Khai Hà mang theo một túi công văn bước vào văn phòng chủ tịch Đường.
- Ngồi đi đồng chí Khai Hà.
Chủ tịch Đường vẻ mặt thân thiết mời ngồi liền ba tiếng.
Sau đó cười cười chỉ vào một chiếc ghế sô pha đơn, nói:
- Gần đây làm anh bận tối mặt tối mũi rồi nhỉ?
- Bận thì bận thôi, c*̃ng không có biện pháp gì khác, trăm công nghìn việc thế này, tóm lại là không thể ngồi nhìn tình trạng này mà không cố gắng đi cải tiến? Hơn nữa, Mốn lên Lương sơn, không vội thì phải cầu may vậy.
Cung Khai Hà trên mặt hiện lên một tia chua xót, cũng là bức xúc mà nói ra rất tùy tiện.
Từ sau khi tiếp nhận tổ A, căn bản là tạo thành một cục diện rối rắm. Nếu tổ A ở trên tay y mà nhất quyết không khá lên được, thì chính y sẽ trở thành tội nhân thiên cổ trong lịch sử nước cộng hoà. Cho nên,
Đồng chí Cung Khai Hà gần đây cảm thấy áp lực càng lúc càng lớn, như sắp đè bẹp bản thân vậy.
- Đúng vậy, công lao các đồng chí trong hành động Phá Thiên lần này c*̉a tổ A là không thể chối bỏ. Hơn nữa, để có thể hoàn thành nhiệm vụ, tổn thất phải chịu c*̃ng không phải là nhỏ. Đều là vì quốc gia vì nhân dân cả.
Hơn nữa, bọn họ đều là một đám dũng sĩ anh hùng vô danh đích thực cam tâm hi sinh cho tổ quốc. Quốc gia ghi nhận vinh dự tối cao cho họ, tuy nhiên, bọn họ đều không thể được khen thưởng công khai, chỉ có thể tiến hành nội bộ.
Đây là chuyện đặc thù đã quyết định sẵn với tổ A. Tuy nhiên, may mắn là các đồng chí đều có tính giác ngộ rất cao.
- Hãy quán triệt xuống dưới, bọn họ đều phải giữ bí mật này.
Chủ tịch Đường cố gắng nói hết, rồi liếc nhìn khuôn mặt có chút tiều tụy c*̉a Cung Khai Hà, hỏi:
- Đồng chí Khai Lâm cũng đã nhiều năm không điều chỉnh địa phương công tác. Lần này tỉnh Nam Phúc bên kia có ban nghành cần điều chỉnh. Tôi thấy, Chức Bí thư đảng trên Tỉnh ủy là rất thích hợp với cậu ấy. Đồng chí Khai Lâm vốn xuất thân từ bên tổ chức cán bộ! Ắt sẽ quen với nghiệp vụ bên này.!.
💬 Bình luận chương