- Không được sao?
Vương Long Đông trong lòng có chút không yên, liếc mắt nhìn Diệp Phàm, nói:
- Tôi biết cấp bậc bậc của mình quá thấp.
Những người trong vòng tròn tối nay đều là cán bộ cấp sở. Trong thể chế, họ trẻ tuổi như vậy mà đã đạt được địa vị này, quả thực là có năng lực.
Còn tôi, quả là hơi yếu. Ngay cả chức Bí thư thành ủy cấp Cục trưởng cũng là do Chủ nhiệm Diệp anh kiếm về cho.
Nhưng, bạn học cũ, chỉ cần đồng ý cho tôi gia nhập, tôi sẽ là chân chạy việc. Dù sao mọi người cũng càn một chân làm việc vặt có phải hay không?
Vương Long Đông cúi thấp người. Bạn đang đọc truyện được thả xuống cũng không xong.
- Cô em, khuôn mặt cũng xinh lắm...
Diệp Phàm sắc mặt đáng khinh, trêu đùa cô nàng áo lông đỏ. Đưa tay nâng nằm cô nàng lên.
Đương nhiên, Diệp Phàm cũng không phải lưu manh. Bởi vì, hắn sớm dùng đôi mắt ưng quan sát biết cô gái này không phải hạng ph*ng đ*ng.
Hành vi to gan vừa rồi chắc chắn là do uống nhiều rượu. Hơn nữa, Ngưu tử bên người cô chắc hẳn là vệ sĩ. Thân thủ khoảng tam đẳng. Diệp Phàm làm vậy, đánh cược là cô nàng nhất định sẽ sợ run người.
Tuy nhiên, chuyện không ngờ đã xảy ra.
- Anh là cầm thú!
Cô nàng kia bỗng chỉ tay vào mặt Diệp Phàm hét lớn, nhảy bổ về trước. Lao vào vòng tay của đồng chí Vương Long Đông. Hơn nữa, còn khóc to. Giống như cô người yêu đang bị oan ức vậy.
- Đừng... Đừng như vậy...
Vương Long Đông vội vàng đẩy cô nàng ra, nếu để paparazzi chụp được, Bí thư Vương Long Đông sẽ không còn đường sống. Kỳ thực, cô nàng kia rất thông minh. Cô thấy Vương Long Đông không dám ra tay, bèn hiểu người này là chính nhân quân tử. Tuyệt không sẽ không làm gì mình. Cho nên, đã xông qua đó, làm cho đồng chí Vương Long Đông lại chân tay luống cuống.
- Dám bắt nạt tiểu thư nhà chúng tao. Ngưu tử đây liều mạng với mày.
Ngưu tử vừa thấy, bộ dạng hung hãn gầm rú xông ra từ đống rác. Bàn tay thối nhằm về phái Vương Long Đông. Y còn tưởng Vương Long Đông đang ôm cô nàng áo đỏ, muốn đùa bỡn cô ta.
Tuy nhiên, Diệp Phàm đương nhiên sẽ không cho y thỏa nguyện. Một cước đá y bay về lại đống rác.
- Cô... cô đừng khóc nữa, nhà cô ở đây, khuya như vậy lỡ gặp người xấu thì sao?
Vương Long Đông đưa 2 tay khuyên nhủ.
- Tôi không muốn về nhà, không muốn về nhà!
Cô nàng kia như bị k*ch th*ch, hai tay như dùi trống vừa nện vào ngực Vương Long Đông, vừa khóc lóc.
Diệp Phàm châm thuốc. Hắn hỏi Ngưu tử đang ngồi phía trước:
- Làm một điếu không?
- Làm thì làm, Ngưu đại gia không sợ mày hạ độc.
Ngưu tử nhìn diếu xì ga Cuba trong miệng Diệp Phàm biết đây là loại cao cấp.
Diệp Phàm ném cho y một điếu. Ngưu tử lấy quẹt ra châm thuốc. Tên này đặt mông ngồi xuống bãi rác. Không ngại hôi thối. Tên này, hình như cũng đã phát hiện được chút khác thường.
💬 Bình luận chương