- Anh Diệp, nói những chuyện này có ích gì. Bon họ không cho anh đi, thì tỉnh Tấn Lĩnh cũng chẳng dám nhận anh.
Vương Triều nói,
- Uống rượu uống rượu, như vậy cũng tốt, chúng ta lúc nào cũng có thể gặp nhau, thường xuyên đi nhậu, anh Diệp mà đi em cũng tiếc lắm.
- Được rồi, đành thêm một năm nữa vậy.
Diệp Phàm gật đầu bất đắc dĩ.
- Như vậy mới phải chứ, an tâm làm việc đi, văn phòng trung ương, cũng là sân khấu của Diệp Phàm cậu mà.
Thiết Chiêm Hùng cười nói.
- Kỳ thực, em cảm thấy cũng chẳng còn cách nào khác, nếu muốn xuống, phải làm thẳng tay. Phải làm đến mức khiến các lãnh đạo trung ương phải phiền lòng, khiến họ tự coi anh là côn đồ.
Lúc này, Vương Triều đưa ra ý tưởng cùi bắp, người nói thì vô tâm nhưng người nghe lại cố ý.
Diệp Phàm giật mình, tuy nhiên, Thiết Chiêm Hùng vội vàng nói:
- Không thể, không thể! Khiến cho chủ nhiệm Điền thấy cậu phiền phức thì sau này cậu hết đường sống. Cho dù cậu tam thời rời đi được, nhưng sau này muốn trở lại, hoặc trên đường cậu được đề bạt, người ta hắt xì một cái là cậu lãnh đủ rồi. Mấy cái ấn tượng này, một khi xấu đi rồi muốn thay đổi khó lắm.
Diệp Phàm không hé răng, Thiết Chiêm Hùng trong lòng lo lắng, nhưng, hắn biết tính cách của Diệp Phàm đã quyết thì khó mà xoay chuyển được. Lão Thiết cũng không dông dài nữa, cứ dông dài sẽ khiến người ta thấy phiền phức.
Quả bom tối hôm đó rút cuộc đã bị Vương Triều châm kíp nổ.
Ngày 15 tháng 9, Diệp Phàm mang theo ba nhân viên Đốc tra đến Bộ tài chính kiểm tra sổ sách.
Vừa hay gặp Phạm Hoành Hoa em vợ của ông chủ Chu Đương Lâm trong vụ hai cửa hàng chó, người này là Thứ trưởng bộ Tài chính.
Vì tranh giành chức Thứ trưởng với chú họ của công chủ Ngưu, Thái Chấn. Hai người đã sai hai ông chủ cửa hàng chó gây lộn. Cuối cùng bị Trương Nhất Đống lợi dụng chuyện này làm ảnh hưởng đến Diệp Phàm.
Diệp Phàm vừa thấy lão già này bèn tức giận, vì thế, mượn cơ hội kiểm tra tài chính để nghiêm khắc phê bình lão già này.
Phạm Hoành Hoa lúc này mặt mày khó chịu, đương nhiên, việc Diệp Phàm cố ý k*ch th*ch lão cũng là một trong những mồi lửa.
Phạm Hoành Hoa thực sự không nhịn được nữa, nhăn mặt nói:
- Nếu Bộ trưởng Trần Thiên Hòa đến, Phạm Hoành Hoa tôi còn có thể tiếp nhận. Còn anh ấy à, chưa đủ tư cách. Cái thứ gì chứ, muốn ở đây làm loạn à?
- Không đủ tư cách, hôm nay ông đây muốn điều tra ông. Xem tôi có đủ tư cách quản ông không nhé! Mẹ kiếp, cái quái gì chứ?
Diệp Phàm tức giận, đập bàn hừ giọng nói. Đương nhiên, cái gì đấy này là để đánh trả lại Phạm Hoành Hoa.
Bình thường, thần tài của nước cộng hòa Phạm Hoành Hoa đi đến đâu cũng tiền hô hậu ủng. Dĩ nhiên là không thể nào chịu l**m mặt trước một cán bộ cấp sở như Diệp Phàm rồi.
Phòng đốc tra kỳ thực là gì sao Phạm Hoành Hoa không biết. Lão già này đập mạnh chén trà lên bàn, hừ nói:
- Lập tức xin lỗi tôi rồi cút đi ngay!
Đây là phòng làm việc của tôi, không phải Phòng đốc tra của các người. Anh dám mắng tôi "cái quái gì". Hôm nay Phạm Hoành Hoa tôi nhớ rõ những lời này.
Không xin lỗi thì Phạm Hoành Hoa tôi sẽ trực tiếp đi tìm Trần Thiên Hòa. Ngay cả Chủ nhiệm Điền phụ trách nơi đó cũng phải tìm đến!
Lão già này trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
Một tiếng tát chói tai vang lên. Thứ trưởng Phạm Hoành Hoa ngã xuống ghế salon bên cạnh. Ghế sofa tuy nói rất mềm, nhưng vẫn không cẩn thận làm hai chiếc răng trong miệng Phạm Hoành Hoa rơi ra.
- Anh dám hành hung tôi... anh dám đánh tôi... tôi sẽ cho anh ngồi tù...
Phạm Hoành Hoa từ trên ghế salon giãy dụa đứng lên, vì bị đánh gãy hai răng, cho nên thê thám hét lên, nói chuyện cũng có chút hàm hồ.
Tuy nhiên, Diệp Phàm cũng nghe rất rõ. Bước lên trước một bước, tức giận kêu to:
- Đánh ông đấy, cái đồ con rùa. Phê chuẩn tiền bậy bạ không nói, căn bản là không để ý đến sự sống chết của dân. Chỗ nên tiêu ông không phê, cứ phê xằng phê bậy, thần tài cái rắm, tôi thấy ông chẳng khác gì lang sói. Cho nên, ông đây quyết định đánh ông, ông đây thay dân chúng đánh ông.
Nói xong Diệp Phàm lại giơ tay lên.
- Dừng tay!
Lúc này, vài nhân viên bảo vệ lao đến.
- Đánh chết cái tên khốn kiếp này cho tôi!
Phạm Hoành Hoa miệng phun máu chỉ vào Diệp Phàm mắng.
Mấy nhân viên bảo vệ vừa thấy, lập tức cầm côn cảnh sát vọt lên bổ về phía Diệp Phàm. Các đồng chí phòng Đốc tra vội ngăn lại, nhưng, đã bị mấy nhân viên an ninh đánh vài gậy lăn vào gốc tường.
- Mẹ mày... dám đánh người của ông đây!
Diệp Phàm tức giận, tiến lên đấm đá vài cái, vài tiếng bụp bụp vang lên, còn kèm theo tiếng thê lương của cái bàn bị vỡ. Bạn đang đọc truyện được nữa rồi, cho xuống đó rèn luyện cũng tốt. Mài dũa lại tính tình đi...
Sáng hôm sau, đồng chí Phạm Hoành Hoa cảm thấy bắp chân hơi co giật, trong lòng có chút bồn chồn. Không thể tưởng tượng được chủ nhiệm Điền lại gọi mình đến văn phòng.
Sau lừng thì kêu gào tạo thanh thế một chút vậy thôi, chứ thực sự đối diện với nhân vật lớn như Chủ nhiệm Điền, đồng chí Phạm Hoành Hoa vẫn có chút nhút nhát.
Kỳ thực, Phạm Hoành Hoa cũng là bị vài đồng chí giật dây mới phô trương thanh thế. Lão già này đâu hồ đồ đến mức báo cảnh sát đưa Diệp Phàm vào tù. Chẳng qua chỉ kêu la vài câu để lấy lại thể diện mà thôi,
- Đồng chí Hoành Hoa ngồi đi.
Chủ nhiệm Điền vẻ mặt nghiêm túc chỉ vào cái ghế đối diện, hừ nói. Tiếng hừ lạnh từ khoang mũi hừ ra. Phạm Hoành Hoa trong lòng ớn lạnh. Nhẹ nhàng ngồi xuống ghế. Xem điệu bộ này, không phải chủ nhiệm Điền gọi mình đến để tâm sự rồi.
- Hôm nay gọi anh đến anh hiểu tại sao không?
Chủ nhiệm Điền vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Cái này, tôi không biết Chủ nhiệm Điền gọi tôi đến có chuyện gì?
Phạm Hoành Hoa khôi phục bình tĩnh, nói.
- Đồng chí Diệp Phàm đã điều chỉnh đến Thành phố Đồng Lĩnh công tác, anh có ý kiến gì với việc này không?
Chủ nhiệm Điền nói.
Phạm Hoành Hoa vừa nghe, dĩ nhiên trong lòng như uống cả một bình mật ong. Nghe Chủ nhiệm Điền nói như vậy, đó là đang cho mình thể diện.
💬 Bình luận chương