Ngọc Mộng Nạp Tuyết điềm đạm đem chuyện kể hết một lần.
- Lưu manh, khốn kiếp, tôi cũng cảm thấy mất mặt thay cho anh.
Vu Phi Phi giận dữ, chỉ vào Hạ Thiết đang ngồi bệt ở dưới đất.
- Hừ! Còn chưa có động tới tên lưu manh trùm sỏ, chính là vị đại cục trưởng Tôn đây.
Dường như còn là Phó Cục trưởng cục thống kê đấy! Dạng thống kê như vậy thì chắc các cô gái ở cục cũng bị gã ta thống kê thành hàng rách hết rồi, tôi nhổ vào, phì.
Sở Vân Y còn cay cú hơn, cô căn bản không biết cục thống kê là cái gì, cho cho rằng nói giống như Ban Sinh đẻ có kế hoạch, chuyên làm những công tác đặc biệt với phụ nữ.
Vì thế chỉ ngay mặt Tôn Mãn Quân rủa mấy câu làm gã đỏ bừng mặt, hiểu được ẩn ý, giận dữ hét:
- Các cô nói nhảm, tôi đâu nói những lời này?
- Nói nhảm hay không thì vừa rồi cô Nạp Tuyết đã nói rồi. Diệp Phàm lạnh lùng cười một tiếng, quay sang nói với Tiếu Thải Vân:
- Bà chủ Tiếu, xin mời cô gái áo đỏ kia đi ra ngoài làm biên bản đi, vừa khéo hiện giờ có phó sở trưởng Tiếu ở đây, chúng ta thương lượng luôn để cho mọi người phân rõ trắng đen, không thể có dối trá, vừa lúc đến hiện trường làm việc.
Tiếu Thải Vân liếc Tôn Mãn Quân và Mâu Dũng không muốn đi gọi, Diệp Phàm vừa nhìn cười lạnh nói:
- Làm sao vậy? Bà chủ Tiếu còn muốn bao che tội phạm, vậy dường như cũng là phạm pháp đấy.
Hắn quay sang Lô Vỹ nói:
- Lô Vỹ, cậu là đội trưởng đội cảnh sát hình sự cục công an thành phố Mặc Hương, cậu nói một chút đi, quốc dân có trách nhiệm hiệp trợ phá án không vậy?
- Ừ! Chuyện này nếu bà chủ Tiếu không phối hợp, tôi chỉ có thể ra lệnh cho phó sở trưởng Tiếu đình chỉ phòng hát này, để điều tra mọi chuyện rõ ràng rồi hãy nói.
Lô Vỹ cười nhạt, quay sang Tiếu Trường Hà nói:
- Anh khỏe chứ phó sở trưởng Tiếu, tôi là Lô Vỹ, đội trưởng đội cảnh sát hình sự thành phố Mặc Hương, có cần xem chứng minh công tác không.
Chuyện hôm nay tôi có mặt ở đây, hơn nữa còn là bạn bè với phó bí thư Diệp, cho nên anh sẽ tiếp nhận điều tra vụ án này.
Dĩ nhiên, yêu cầu của tôi là phải xử lý theo công bằng, bảo vệ phụ nữ và trẻ em, bởi vì các cô là phái yếu, phải nghiêm khắc xử lý hung thủ, cho người bị hại một câu trả lời thích đáng.
- A! Lô, đội trưởng Lô.
Giấy chứng nhận không cần phải xem, tôi sẽ xử lý theo lẽ công bằng, xử lý nghiêm khắc hung thủ.
Tiếu Trường Hà kinh hãi, sắc mặt xanh xám.
Gã không ngờ ở đây còn giấu một tượng thần lớn hơn nữa, thậm chí còn trực thuộc hệ thống công an.
Nếu y muốn xử lý mình thì chỉ cần gọi một cú điện thoại cho cục trưởng cục công an huyên Chu Bá Thành thì mình chắc là xong đời, đời này đừng mong ngóc đầu lên được.
Phó bí thư Diệp cũng chỉ quản bên mảng nhân sự, chỉ là có một chút quan hệ nhưng đội trưởng Lô Vỹ là lãnh đạo trực thuộc hệ thống công an, Tiếu Trường Hà dù thế nào cũng không dám đắc tội, huống hồ đối phương còn có lai lịch lớn như vậy.
Tiếu Trường Hà nghĩ thông hết thì không dám chậm trễ, tuy nhiên còn chưa đợi gã lên tiếng thì Tiêu Hổ Thạch đã nói với em gái:
- Còn không đi gọi người tới, phòng hát này em mở ra à?
Một lát sau cô gái mặc bộ đồ đỏ đã được gọi ra, xưng tên là Hồ Lệ lệ, là một người bà con xa của Tiêu Hổ Thạch đến giúp việc cho phòng hát.
Cô ta kể lại mọi chuyện cũng giống như lời của Ngọc Mộng Nạp Tuyết.
Tôn Mãn Quân đứng bên cạnh lảo đảo, thiếu chút nữa ngã lăn ra đất.
- Mang đi!
Tiếu Trường Hà liếc nhìn Mâu Dũng, tuy nhiên dưới cặp mắt chằm chằm của Lô Vỹ đành bất đắc dĩ nói khẽ, mấy người công an phía sau rút còng tiến lên.
Tôn Mãn Quân lúc này quả thật cực kỳ hối hận chỉ muốn cho mình mấy cái tát tai.
Đích thân mình gọi cảnh sát tới bắt mình, đúng là không biết để mặt mũi vào đâu, vì thế cứ luôn đánh mắt cho Mâu Dũng, hy vọng vị Chủ tịch thị trấn có thể ra mặt hóa giải, nếu không thật sự mình phải vào cục cảnh sát thì ngày mai chắc sẽ lên trang đầu tin của huyện Ngư Dương rồi.
Tuy nhiên bạn gái Lỗ Thục Phỉ của Mâu Dũng đã vội vàng kề sát vào tai gã thì thầm:
- Cô Vu Phi Phi là MC của đài truyền hình thành phố đấy, cháu gái của cục trưởng cục công an thành phố Vu Kiến Thần, anh đừng có dính vào mà rắc rối.
Chuyện này đúng là do Tôn Mãn Quân khiêu khích mà gây ra chuyện.
Nếu không phải nể anh thì em cũng muốn đạp cho mấy tên súc sinh này một cái.
Chuyện của cháu gái cục trưởng Vu tốt nhất là đừng dính vào, làm y bực lên thì phiền phức rồi.
- Anh biết rồi.
Mâu Dũng gật đầu liếc nhìn Tôn Mãn Quân rồi bất đắc dĩ giơ chén rượu lên cười khổ:
- Phó bí thư Diệp, Tề tiên sinh, đội trưởng Lô, phó cục trưởng Tôn, chuyện này là hiểu lầm thôi, có cần thiết phải làm lớn như vậy chứ.
Tất cả mọi người đều cùng ăn cơm một bàn, cúi đầu nên không thấy nhưng chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy. Bạn đang đọc truyện được tốt, uyển chuyển nói là mình cần nghỉ ngơi nhưng thực ra là hạ lệnh đuổi khách.
- Ha hả! Trước kia anh có học với một thầy thuốc trung y, sau đó có làm ra một viên thuốc, khi bôi vào mặt em thì đảm bảo chỉ cần hai giờ sẽ làm mất dấu tay kia, hơn nữa một chút dấu vết cũng không có.
Diệp Phàm lấy hộp ngọc ra, sau khi mở ra thì thấy một viên thuốc đen bóng, nhìn qua thật sự là tầm thường, thậm chí hơi khó coi.
- Có thể như vậy được sao?
Ngọc Mộng Nạp Tuyết dĩ nhiên nghi ngờ viên thuốc đen bóng kia, hơn nữa nếu bôi lên mặt thì quá mức dơ bẩn, thật sự là có ác cảm.
- Làm sao? Không tin à.
Anh là anh trai Tử Y, làm sao có thể hại em được.
Anh nói thật với em, thuốc này muốn dùng phải thoa nước, sau đó mài thành hỗn hợp rồi bôi lên mặt, bôi thuốc cần phải dùng tay, không thể dùng vải bông.
Anh muốn tự mình thoa thuốc cho em để cảm nhận hiệu quả.
Diệp Phàm nói rất chân thành
💬 Bình luận chương