Sở Vân Y lập tức nhào tới ôm cứng lấy Lô Vỹ
Diệp Phàm còn đang thở dài thầm than tiểu tử này may mắn thì đã nghe thấy một mùi hương thơm ngát sau lưng rồi cả Vu Phi Phi lẫn Ngọc Mộng Nạp Tuyết cùng bổ nhào vào hắn.
Tuy nhiên rất tiếc là hai cô lại không nhào vào trong ngực hắn mà chỉ có bốn bàn tay nhỏ bé run rẩy nắm lấy cánh tay.
Vu Phi Phi lắp bắp:
- Đúng là quỷ trẻ con kêu rồi, sợ quá đi. Bạn đang đọc truyện được lên tiếng quấy rầy đại ca.
Lô Vỹ nghiêm khắc.
- Hừm hừ! Em cứ nói thì làm sao, anh Diệp có thể đá rung tượng đá mới có thể làm em phục được.
Vu Phi Phi cực kỳ tức giận, bất mãn hừ lạnh.
- Vậy chúng ta đánh cuộc đi.
Tề Thiên vốn rất tin tưởng đại ca Diệp Phàm của mình tuyệt đối sẽ chỉ với một cước đá rung tượng đá.
Theo suy đoán của đoàn trưởng Thiết Chiêm Hùng lúc trước thì Diệp Phàm đã đạt tới thực lực ngũ đoạn Khai Nguyên của quốc thuật.
Ngũ đoạn chính là khái niệm gì, chính là một cước có thể thể đá gãy đá phiến hoặc năm sáu chồng gạch đặt lên nhau, sức lực khi bộc phát không dưới một ngàn ba trăm cân.
Hơn một ngàn cân đụng một tượng đá sáu, bảy trăm cân, nhất định sẽ có một chút rung động.
- Đồng ý, nếu anh Diệp không đá rung được tượng đá thì em cũng không có yêu cầu gì quá mức.
Chỉ cần anh Tề lạy bản cô nương ba cái rồi hô Vu Phi Phi Đại tiểu thư là được, khanh khách.
Vu Phi Phi cười to giống như thắng bại đã định.
- Ha hả, tam đệ, Phi Phi tiểu thư là đại mỹ nữ của đài truyền hình, nụ hôn của cô ấy tuyệt đối là ngọt ngào, biết đâu còn là nụ hôn đầu của ngọc nữ, ha ha, anh rất mong đợi!
Diệp Phàm cười nhạt, cũng là lúc điều khí xong.
💬 Bình luận chương