Cậu thấy không đảo Hồng Sương chúng mới phát triển vài năm đã có trại dân học gieo trồng một vài loại cây lương thực và cây trái.
Gần đây con gái ta vẫn dạy họ cách trồng lúa nước. Một khi việc này có thể hoàn thành, chúng ta căn bản cũng không phải lo lắng về đề miếng ăn.
Rốt cuộc cũng không để người dân bộ lạc chết đói vì thiếu lương thực.
Đường Châu Ái nói vô cùng kiên quyết.
- Hai người phụ nữ này tư tưởng cũng không lạc hậu, nếu quả thật có thể nâng đỡ họ lên, phỏng chừng muốn nắm hoàn toàn họ trong tay cũng có chút khó khăn.
Bởi họ đã có chút tư tưởng hiện đại. Đặc biệt là nữ tử này đã học qua đại học nên tư tưởng nhất định rất hiện đại.
Tuy nhiên đối với tình hình thay đổi hiện nay của tộc người Nạp Tây Mễ thật ra đã là tốt hơn rất nhiều so với trước đây rồi. Bằng không nếu yêu cầu chúng ta đi dẫn đường cho họ cũng là việc tương đối phiền phức.
Diệp Phàm nhỏ tiếng nói.
- Ừ, tuy nhiên ít nhất cũng dễ kết nối hơn. Đường gia cùng đại tù trưởng đương nhiệm thù hận rất sâu đậm.
Có lẽ chỉ cần chúng ta nhúng ta liên kết bọn sẽ bằng lòng hợp tác. Hơn nữa tôi cảm thấy Đường Châu Ái cũng là một nữ anh hùng.
Dã tâm cũng không nhỏ. Cô vẫn mong có thể thay đổi được hiện trạng cuộc sống của tộc người Nạp Tây. Một khi có cơ hội tin rằng cô ấy sẽ không muốn bỏ qua. Bạn đang xem truyện được làm tổn thương cha ta!
Đường Châu Ái liều mạng lao tới muốn giật cha mình xuống.
- Đối thủ của cô chính là tôi đây này!
Vương Nhân Bàng lại một phen ép chặt Đường Châu Ái trên giường không thể động đậy được.
- Nhẹ nhàng một chút Nhân Bàng.
Diệp Phàm nhíu mày.
- Biết rồi!
Vương Nhân Bảng cười thu lại lực ở tay.
- Thả xuống!
Diệp Phàm hừ nói, phịch một tiếng, Đường Tín Thiên Trạch bị Xa Nhất Đao ném xuống giường cùng cô con gái.
- Thế nào, chúng tôi không đủ tư cách nói chuyện với các người sao?
Diệp Phàm nhả khói thuốc rất phóng khoáng, thản nhiên hỏi.
- Các anh rốt cuộc muốn làm gì?
Đường Tín Thiên Trạch lúc này giọng đã hòa hoãn hơn.
- Để con gái ông làm đại tù trưởng.
Diệp Phàm nói thẳng.
- Xem ra sau khi nó làm đại tù trưởng cũng chính là một con rối?
Đường Tín Thiên Trạch châm chọc hừ nói.
- Không thể nói như vậy, chúng ta hợp tác. Các người không muốn thay đổi hiện trạng của tộc người Nạp Tây sao? Nguyện vọng này chúng tôi có thể giúp các người thực hiện. Chúng tôi cũng không có ác ý gì. Nói thật đối với quần đảo Chris cách TQ chúng tôi xa như vậy chúng tôi cũng không hứng thú lắm. Tuy nhiên tộc ân oán giữa tộc người Nạp Tây và Pháp Chúng Quốc của Chu gia, hai ngươi hẳn là đã nghe qua?
Diệp Phàm thản nhiên nói.
- Các anh là do Chu gia mời tới?
Đường Tín Thiên Trạch hừ lạnh nói.
- Cứ cho là vậy, chẳng qua là hợp tác thôi mà.
Diệp Phàm gật đầu.
Chúng tôi không muốn hợp tác với người nước ngoài. Chu gia và bộ tốc Nạp Tây chúng tôi đã có ân oán mấy trăm năm nay. Cậu thanh niên, cậu không thể chấm dứt được ân oán của chúng tôi. Các cậu bị gạt rồi, nhất định bị gạt rồi.
Đường Tín Thiên Thạch lạnh lùng hừ nói.
- Ồ, chẳng lẽ trong đó có ẩn tình. Bọn họ nói hình như có ân oán trong chuyện kinh doanh vải da. Các người bán da, họ cũng bán da. Nếu chỉ là chút ân oán trong kinh doanh thì sao suốt mấy trăm năm qua chưa giải quyết rõ ràng. Lần này tôi đến thứ nhất là muốn làm việc với lão. Thứ hai để sau hãy nói.
Diệp Phàm giả bộ, vẻ mặt đầy hứng thú.
- Nói láo!
Đường Tín Thiên Trạch tức giận rống lên một tiếng.
- Yên lặng chút nào. Nếu không, hừ!
Xa Nhất Đao hừ một tiếng.
- Tôi muốn nói là tình hình thực tế. Bán da ân oán đâu có thể kéo dài đến thế. Chúng tôi chỉ là lột da thú đi bán,
Gía cả rất thấp, mà bọn họ lại là người thu mua da thú, chúng tôi thì có thể có ân oán gì chứ. Nhiều nhất là bị họ bức giá xuống quá thấp, sau đó không bán cho họ nữa.
Bọn họ đương nhên mất hứng vì da thú của chúng tôi chất lượng rất tốt, số lượng lại lớn, da thú loại này rất khó mua.
Những cái này chỉ là ân oán nhỏ nhặt biểu hiện bên ngoài mà thôi. Các anh không hiểu được, pho tượng của bộ tộc Nạp Tây chúng tôi vẫn thờ cúng từ mấy ngàn năm trước đã bị bọn Chu gia đê tiện lừa lấy đi.
Lúc đầu tổ tiên của bộ tộc Nạp Tây vì buôn bán da thú mà quen biết tổ tiên đê tiện của họ.
Hai người lúc ấy còn là bạn tốt, sau khi nhìn thấy pho tượng thần của chúng tôi tổ tiên đê tiện của bọn họ đã nảy ra dã tâm. Nói là muốn mượn hàng mỹ nghệ này để thưởng thức, cuối cùng pho tượng một đi không trở lại.
Người phương Đông, anh có hiểu sự sùng bái của bộ tộc Nạp Tây chúng tôi với thần linh không. Điều này đối với bộ tộc chúng tôi có thể nói là mối hận vô cùng sâu đậm.
Mấy trăm năm nay, chúng tôi vẫn muốn lấy lại pho tượng thần đó. Khồn ngờ Chu gia hận đột nhiên mang Moes đến áp bức chúng tôi.
Mấy trăm năm trước chúng tôi mệt mỏi vì đánh giặc Moes, còn Chu gia ngồi nhìn hổ đánh nhau. Đến mãi năm mươi năm trước chúng tôi mớ inhân cơ hội thoát khỏi sự giẫm đạp của nước Moses đối với bộ tộc Nạp Tây giành lại tự do.
Vốn muốn nhân cơ hội hỏi Chu gia lấy lại pho tượng thần về. Chỉ có điều Chu gia quỷ quái, uy h**p chúng tôi, nói là nếu bốc hỏa lên sẽ tiết lộ đảo Chris của chúng tôi trước mặt người đời.
Hơn nữa tự mình ngầm tổ chức đội súng kíp. Điều này là một đả kích lớn đối với bộ tộc Nạp Tây chúng tôi.
Đường Tín Thiên Trạch tức giận nói.
💬 Bình luận chương