Đỗ Kiếm đi một vòng quanh trấn Hoành Không một lượt, giống như cưỡi ngựa xem hoa. Tuy nhiên, trấn Hoành Không bây giờ ở đâu cũng đang xây dựng.
Cho nên tương đối lộn xộn. Chiếc cầu lớn trên sông Thông Thiên cũng đang trong quá trình xây dựng, Đỗ Kiếm sau khi đến hiện trường xây dựng cây cầu thì dừng lại một chút.
- Một cây cầu nối Bắc với Nam, lạch trời đã biến thành con đường. Con sông Thông Thiên này rất rộng và sâu, cho nên xây dựng cầu rất khó khăn.
Vì thế trên con sông này chẳng thấy có mấy cây cầu. Tập đoàn Hoành Không các anh đã mở ra một tiền lệ, ngày này năm sau là cây cầu này có thể thông xe rồi.
Đến lúc đó tôi nhất định sẽ xuống xem xem cây cầu lớn Thông Thiên này thế nào, xem xem nó có thực sự thông lên trời không.
Đỗ Kiếm hào hứng chỉ về phía dòng sông cười nói.
- Thế thì Chánh Văn phòng Đỗ có thể đắc đạo thành tiên rồi.
Diệp Phàm cười nói.
- Thành tiên, ha ha ha, hay lắm. Có thể lên thiên cung mà.
Đỗ Kiếm cười sảng khoái.
Buổi tối, Đỗ Kiếm yêu cầu muốn ở tại Chu Tước sơn trang, khi đi vào trong Sơn trang nhìn thấy cơm tối đã được bày ra, Đỗ Kiếm đột nhiên cười nói:
- Sẽ không lại bị cắt điện đấy chứ?
Lời này của Đỗ Kiếm đương nhiên là có sự ám chỉ.
- Không đâu, Trạm biến áp Hoành Không vốn là muốn chuyển đi. Tuy nhiên, bây giờ trên tỉnh đã thay đổi chủ ý không chuyển đi nữa. Hơn nữa, còn đảm bảo sẽ cung cấp điện tốt nhất phục vụ cho nhân dân Hoành Không.
Diệp Phàm cười nói.
- Thế thì tốt rồi, chứng tỏ đồng chí Chí Thăng rất xuống phòng Tài chính.
Hơn nữa, xét thấy thái độ rất tích cực của Tập đoàn Hoành Không. Vì thế Uỷ ban nhân dân Tỉnh quyết định tăng thêm 1 tỷ nữa.
100 triệu bổ sung này sẽ do Tập đoàn Hoành Không dự tính sắp xếp, không nhất định phải đầu tư vào việc xây dựng 12 xã, thị trấn.
Làm như vậy tính linh hoạt trong việc dùng tiền của các anh sẽ tăng nhiều. đồng chí Diệp Phàm, hy vọng các anh có thể sử dụng tốt khoản tiền này.
Đỗ Kiếm cười nói.
Diệp Phàm vừa nghe đã hiểu. Cảm thấy đây là bút tích của Ninh đại lão. Trước kia mượn vấn đề 12 xã, thị trấn này để gõ Diệp Phàm.
Lão muốn nói với Diệp Phàm, có những việc không phải cậu muốn thế nào thì được thế ấy. Quyền chủ động là ở tỉnh. Còn việc cậu không khách khí với đồng chí Dương Chí Thăng, thế là chẳng nể mặt Ninh Chí Hoà ta.
Gõ nhẹ ngươi một chút, sau khi quăng một cái tát lại cho thêm 100 triệu, đây chính là một viên kẹo ngọt to. Cũng có thể nói là phần thưởng an ủi Diệp Phàm.
Dường như Đỗ Kiếm xuống kiểm tra chỉ là nguỵ trang, chính là xuống để an ủi Diệp Phàm.
Chiều ngày hôm sau Lam Tồn Quân trở về, gã lên trường Đảng có lẽ còn chưa nóng chỗ thì đã trở về.
Vừa về Dương Chí Thăng đến chào hỏi xong liền đi thẳng đến Tập đoàn Hoành Không.
- Anh Diệp, các anh đang chơi trò gì thế?
Chu Tước sơn trang, Mộc Nguyệt Nhi bày mấy cái bàn uống trà nhỏ, phía trên đặt mấy đĩa điểm tâm, Diệp Phàm và Lam Tồn Quân ngồi xuống.
- Ý của Tỉnh là muốn Tập đoàn Hoành Không quan tâm nhiều hơn đến thành phố Hạng Nam, đã có cơ hội này của 12 xã, thị trấn rồi, lão đệ, cậu hãy phối hợp cùng ta làm việc là được rồi. Muốn bảo Diệp Phàm ta làm lễ phục cho Dương Chí Thăng, chẳng có lề lối gì cả.
Diệp Phàm lạnh lùng “hừ” một tiếng.
- Làm như thế có lẽ trong lòng Bí thư Dương của chúng ta lại mọc lên u nhọt rồi đấy.
Lam Tồn Quân cười nói.
- Mọc thì mặc kệ ông ta, Tồn Quân, ta cứ nghĩ, việc này có phải chỉ là động tác nhỏ để thử của Tỉnh hay không.
Diệp Phàm nói.
- Ý của anh là tiếp theo Tỉnh sẽ còn có hành động lớn hơn, còn 12 xã, thị trấn này chỉ là dẫn đường mà thôi?
Lam Tồn Quân nói.
- Ừm, Địa khu Giang Hoa đã thành công nhập vào đại quy hoạch của Hoành Không, bây giờ tuy còn đang xây dựng, nhưng tác dụng kéo theo bước đầu đã hình thành. Một khi việc xây dựng hoàn thành, hiệu quả sẽ càng rõ ràng hơn.
Diệp Phàm nói.
- Vì thế tỉnh Thiên Vân cũng ngồi không yên nữa, không thể để địa khu Giang Hoa hoàn toàn cho Tập đoàn Hoành Không. Quả đào này tỉnh Thiên Vân cũng phải hái vài quả có phải không nào?
Lam Tồn Quân cười nói.
- Những ngày này ta cũng đã suy nghĩ về vấn đề này, cảm thấy thực sự có khả năng. Cho nên đối với cậu mà nói chính là một cơ hội lớn. Bởi vì, cậu tiếp tay ngay từ đầu. Sau này nếu có lại có động tác lớn hơn thì ấn soái này thì chắc chắn thuộc về cậu rồi.
Diệp Phàm cười nói.
- Hi vọng vậy, Dương Chí Thăng chắc chắn sẽ không đứng nhìn đâu. Dựa vào quan hệ của lão và Ninh Đại lão, nếu cấp trên ép xuống, chúng ta cũng chỉ là phó soái mà thôi. Ôi, đảo đi đảo lại vẫn phải làm lễ phục cho lão ta. Đây là vấn đề có tính thực tế.
Lam Tồn Quân nói.
- Ừm, vấn đề này tôi cũng đã nghĩ rồi. Cho nên gọi lão đệ cậu qua đây bàn bạc một chút, xem xem có cách gì hay không. Nếu làm cho tỉnh muốn thay người cũng không thể thay thì mới được.
Diệp Phàm cười nói.
💬 Bình luận chương