Hắn phát hiện Cổ Bảo Toàn mặt không chút thay đổi, bí thư Ủy ban Kỷ luật Chu Trường Hà đang cười lạnh, có lẽ thằng chó này lại đang muốn giở trò gì đây.
Trưởng ban Tổ chức Miêu Phong vẻ mặt thản nhiên, Ngọc Nhã Chi cầm cây viết chọc chọc gì đấy lên quyển sổ. Tạ Cường nheo mắt phảng phất như ngủ đông, Tiếu Tuấn Thần vẻ mặt nghiêm túc không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Diệp Phàm cười lạnh nói:
-Chủ tịch thị trấn Hoàng, chuyện của nhà máy giấy Lâm Tuyền có quan hệ gì đến số tiền này. Anh làm thế nào mà để Chủ tịch Hồ muốn rút vốn.
Ài! Trước kia tôi phải lao tâm khổ công mới lôi kéo được Chủ tịch Hồ từ tỉnh Thủy Châu đến Lâm Tuyền, không ngờ tôi vừa đi lại gây ra chuyện như vậy.
Ha ha ha, tài nghệ của Chủ tịch thị trấn anh thật là cao cường! Hơn nữa, khoản tiền này là dùng để sửa đường. Anh muốn chuyển đi đầu tư vào chỗ khác, Diệp Phàm này tuyệt đối không đáp ứng.
Diệp Phàm nói năng rất hùng hồn, mạnh mẽ.
-Số tiền đó dùng như thế nào đó là chuyện của chính quyền thị trấn Lâm Tuyền, còn chưa tới phiên anh vung tay múa chân, trước tiên đem tiền giao ra đây, sau đó tiếp nhận điều tra của Ủy ban kiểm tra.
Bí thư Cổ, tôi thấy chuyện này có liên quan đến khoản tiền rất lớn là 200 vạn, để tránh tạo thành tổn thất lớn hơn cho quốc gia, tôi đề nghị Ủy ban kiểm tra đi trước lập án điều tra.
Về phần đồng chí Diệp Phàm, bởi vì là người có liên quan đến vụ án, cho nên miễn chức vụ trước, tiếp nhận điều tra của Ủy ban kiểm tra mới đúng.
Bí thư Ủy ban Kỷ luật Chu Trường Hà khẩu khí càng mạnh mẽ, vô cùng cường ngạnh, lần này rõ ràng quyết tâm muốn bắt được Diệp Phàm. Thật ra y và Phí Mặc đã sớm bàn bạc với nhau.
-Bí thư Chu, lập án, dựa vào cái gì mà lập án, tôi thi hành quyền lực giám sát người dưới sự cho phép của luật pháp quốc gia thì có gì sai lầm? Tôi không rõ, chẳng lẽ văn bản pháp luật giấy trắng mực đen lại biến thành một tờ giấy vụn à?
Diệp Phàm không tỏ ra sợ sệt, thẳng thắn chất vấn Chu Trường Hà.
-Cộp cộp cộp
Lúc này Cổ Bảo Toàn gõ mấy cái lên bàn, nói:
-Đồng chí Diệp Phàm, chú ý khẩu khí. Bây giờ anh đang tiếp nhận chất vấn của hội nghị Thường ủy huyện, có chuyện gì cứ nói, tuy nhiên phải chú ý thái độ của mình, về phần lý do chúng tôi cho anh cơ hội giải thích, không phải dựa vào cổ họng lớn là có thể giải quyết vấn đề. Bạn đang đọc truyện được . Nó đây.
Diệp Phàm bình tĩnh mỉm cười đem tờ văn kiện đưa cho Cổ Bảo Toàn, liếc mắt nhìn mọi người, cười nói:
-Trên văn kiện viết rõ ràng, tập đoàn Nam Cung quyên tặng 200 vạn, khoản tiền này toàn quyền do tôi chịu trách nhiệm giám sát sử dụng, bất luận người nào cũng không có quyền can thiệp.
Hơn nữa khoản tiền này chỉ được dùng xây đường ở đập Thiên Thủy, không được tham ô chút nào. Đương nhiên, sau khi đường xây xong, huyện có thể thành lập tổ kiểm toán xét duyệt số tiền sử dụng, tôi sẽ tiếp nhận giám sát của bộ phận kiểm toán.
Hơn nữa trên văn kiện có ghi chú rõ, văn kiện này được chia làm ba tờ. Tôi, Văn phòng Đảng - Chính Ủy ban Nhân dân thị trấn Lâm Tuyền, tập đoàn Nam Cung mỗi bên một tờ.
Mọi người nhìn xem, rõ ràng cho thấy Vương Nguyên Thành không làm hết phận sự! Văn kiện trọng yếu như vậy, liên quan đến khoản tiền lớn 200 vạn cũng có thể làm mất, vậy y còn có thể ngồi trên vị trí Chủ nhiệm Văn phòng Đảng - Chính được sao? Nếu như tiếp tục thì không được, sẽ xảy ra chuyện lớn.
Tờ văn kiện được truyền đọc một vòng. Hoàng Hải Bình mặt sắp trướng thành gan heo.
-Hừ! Chủ tịch thị trấn Hoàng, Vương Nguyên Thành không thích hợp đảm nhiệm chức vụ trọng yếu như vậy nữa. Rút lui đi!
Cổ Bảo Toàn lạnh lùng hừ một tiếng, tuyên cáo cắt đứt con đường làm quan của Vương Nguyên Thành, Phí Mặc mấp máy miệng không phát ra lời nào. Chu Trường Hà lại càng phồng lên như song kim ngư dương, sắc mặt hết sức khó coi.
-Tuy nhiên đồng chí Diệp Phàm, bây giờ thị trấn Lâm Tuyền gặp phải khó khăn lớn. Nhà máy giấy Lâm Tuyền đã bị vây trong khó khăn, tôi hi vọng anh có thể xuất phát từ đại cục trong huyện, mượn dùng trước khoản tiền này.
Vệ Sơ Tinh mặt không chút thay đổi nói.
-Chủ tịch huyện Vệ, chuyện này giấy trắng mực đen có quy định, chúng ta không thể bội ước, nếu không tôi không biết ăn nói thế nào với tập đoàn Nam Cung, thứ cho tôi không cách nào lấy khoản tiền đó ra được. Diệp Phàm dứt khoát lắc đầu.
Hắn lại nói:
- Hơn nữa, tôi cũng không biết ăn nói thế nào với nhân dân đập Thiên Thủy. Tôi tin Bí thư Cổ và chư vị đang ngồi đây đều hiểu dã tính của người ở thôn đập Thiên Thủy, nếu thật sự vì chuyện sửa đường mà dẫn phát đại sự gì thì phiền toái. Tôi đang chuẩn bị báo cáo với thường ủy, chuẩn bị tháng 3 này sẽ bắt đầu khởi động công trình sửa đường đập Thiên Thủy.
-Phó Chủ tịch huyện Diệp, lúc ấy trước khi chuyển giao anh đã đột nhiên rút ra gần 100 vạn, sau đó chuyện lùi đường lại để lại di chứng, đến hiện tại vẫn chưa giải quyết xong.
Nhà máy giấy Lâm Tuyền lại xảy ra việc lớn, lão bí thư chi bộ thôn Quy Lĩnh lại bị trường đè chết, thôn dân chỗ đó thường xuyên gây chuyện, anh lên đó hứa với bọn họ sẽ xây dựng một trường học mới, hiện tại trường học kiến thành được một nửa công trình, cần tài chính tới 60 vạn, những khoản tiền này, những trách nhiệm này ai phải trả?
Hoàng Hải Bình cố lên gân, được Phí Mặc khích lệ lại xuất kích lần nữa.
-Ha ha ha…ai phải trả, anh nói cái gì? Hoàng Hải Bình, không phải tôi nói anh, nhà máy giấy Lâm Tuyền đều bị anh hút sạch trống trơn, anh còn mặt mũi nào ở đây đại ngôn nói bậy, tôi cảm thấy xấu hổ cho anh.
Diệp Phàm đột nhiên biến chuyển khí thế, quyết định cho Hoàng Hải Bình một bài học
💬 Bình luận chương