Trấn Thang Thành cũng là một người thẳng thắn, nói xong uống cạn ly rượu, thuận tay móc từ trong túi một tấm giấy thông hành đặc biệt rất tinh xảo, đưa cho Diệp Phàm, nói:
- Đây là giấy thông hành đặc biệt dài hạn, chỉ cần Trấn Thang Thành tôi còn quản lý Nam Phúc một ngày thì sau này cậu có thể dựa vào giấy thông hành này vào quân khu tỉnh, có chuyện gì cần tìm tôi cũng dễ.
- Cảm ơn Tư lệnh Trấn, cảm ơn!
Diệp Phàm vội đứng lên, nhận lấy bằng hai tay, đây chính là tin vui ngất trời. Thân phận của Trấn Thang Thành tốt xấu gì cũng là Tư lệnh Quân khu tỉnh, kiêm Ủy viên thường vụ tỉnh ủy, có ông ta giúp đỡ, khi nào gặp chuyện gì lớn, chuyện gì gấp cũng có thể mượn chút sức của ông ấy. Bạn đang đọc truyện được .
- Đúng vậy!
Vệ Thiết Thanh cũng hưởng ứng.
- Tôi tán thành hai tay, tuy nhiên, đám chúng ta có hơn hai mươi người, tất cả đều lên sợ làm bạn anh say mất, đến lúc đó mà say lăn từ bàn xuống đất thì không thể trách chúng tôi không nể tình bạn học đâu đấy, haha…
Tiền Hồng Tiêu càn rỡ cười lớn, âm thanh như sấm.
- Được, lên! Làm họ say, tốt nhất kính cho bọn họ say hết lăn xuống đất luôn, haha…
Những bạn học khác thừa cơ bỡn cợt.
- Thế cũng được! Mọi người mà làm cho bọn họ say được tôi chắc chắn sẽ không trách tội mọi người, hơn nữa, nếu tối nay các bạn có thể làm say được mấy người bạn trên lầu, Diệp Phàm tôi mời mọi người ăn mười bữa cơm, ăn tại Bát Bảo Các này, thế nào? Nếu không làm được thì ngược lại, mọi người mời tôi
Diệp Phàm hắng giọng cười nói, đưa mọi người đi lên.
Trong lòng hừ giọng nói: "Muốn làm bọn họ say, các người phải có gan đó mới được, đừng để đến lúc đó lại run cầm cập đứng cũng không vững thì mất mặt đó."
- Đánh cuộc đi, ai đồng ý giơ tay nào. Ngư Thái tôi không tin hai mươi ba người này mà không chuốc say được vài người, haha, thật càn rỡ, chúng ta là ai chứ, đều là những hũ rượu, không cần nói bảy tám bình, ở đây anh em nào cũng có thể uống cạn ba bốn bình, đúng không nào…
Cử chỉ Ngư Thái hào phóng, quay đầu lại liếc nhìn Diệp Phàm một cái, đột nhiên hỏi:
- Lớp trưởng Diệp, trên đó không phải có ba bốn bàn chứ, cái đó thì phải suy xét một chút.
- Không, chỉ có ba người, chắc chắn làm được..
Diệp Phàm lén giật dây mọi người.
- Ba người, hahaha… thắng một trăm phần trăm rồi. Các anh em, luân phiên ra trận, lên hết, cả ổ cùng lên!
Tiền Hồng Tiêu đầy khí thế, thật sự giống như một tên thổ phỉ chiếm núi làm vua vậy
Hai mươi ba người la hét, nhắm phòng Thiết Chiêm Hùng đi.
Phòng riêng kia là phòng xa xỉ, cho nên cửa rất lớn, hai cửa ngược chiều nhau. Cửa cũng được che lại, Tiền Hồng Tiêu hùng hổ đi đầu tiên, giơ cao chén rượu đẩy cửa khí phách bước vào, giống như là một mãnh hổ xuống núi.
Tuy nhiên, ngay lập tức, tên nhãi này ngây người như một pho tượng môn thần đáng thương. Dáng vẻ, đương nhiên là đang cười, cười giống cười, nhưng mà, dường như còn khó coi hơn cả khóc.
Đương nhiên, thân hình cong như chiếc cầu là rõ ràng nhất, nhưng cũng chỉ hơi cong, chưa đến mức còng lưng.
Những người bạn phía sau không biết nên liều mạng thúc giục:
- Tôi nói này lão Tiền, vào nhanh đi, đứng ở cửa ngẩn ngơ cái gì, không phải trong đó có cô em xinh đẹp mê hoặc quá nên không dám vào chứ gì.
Miêu Nhân Phụng cười ha hả, lại chọc cho đám bạn đằng sau cười phá lên.
- Vào… vào… các người vào trước đi…
Tiền Hồng Tiêu nghiêng người, nhường ra, toàn bộ những người khác hùng hổ tiến vào, ngay lập tức trong sảnh có thêm hơn hai mươi pho tượng gỗ người sống
Tề Chấn Đào và Thiết Chiêm Hùng thì không mấy người biết, vì mấy cán bộ nhỏ này chưa đến được tầng đó.
Mặc dù Tề Chấn Đào là Phó chủ tịch thường trực tỉnh, cũng có lên tivi mấy lần nhưng mọi người không ấn tượng lắm. Hơn nữa, dù có ấn tượng đi chăng nữa mọi người không thể ngờ rằng khách của Diệp Phàm là Tề Chấn Đào. Cái đó cũng cái kia quá đúng không nào?
Dọa người đương nhiên chính là con hổ Trấn Thang Thành kia, toàn thân mặc trang phục thiếu tướng sáng chói, đó là lý do làm cho đám Tiền Hồng Tiêu biến thành tượng gỗ.
Lúc này Quách Thu Thiên không kìm nổi, nói lên:
- Chủ tịch tỉnh Tề, ngài cũng ở đây à!
- Chủ tịch tỉnh Tề…
Lập tức, tròng mắt đều rớt xuống đất, lưng của tất cả những bạn học ở đây đều cong xuống rất nhiều.
- Hahaha… mọi người đều là bạn học của Tiểu Diệp à?
Tề Chấn Đào vẻ mặt ôn hòa, tuy nhiên khó mà kìm nén được uy thế của một Phó chỉ tịch tỉnh thường trực.
- Vâng thưa Chủ tịch tỉnh Tề, chúng tôi đều là bạn học của lớp trưởng Diệp.
Quách Thu Thiên giành trả lời trước, nhưng, trong giọng nói kia đầy vẻ kính trọng.
- Tốt, tốt, tốt! Bạn học là tốt. Tiểu Diệp cùng một chỗ với mọi người, chắc chắn là có ý nghĩa.
Tề Chấn Đào cười cười nói đùa, liếc mắt nhìn Quách Thu Thiên, hơi ngây người sau đó cười quỷ dị nói tiếp:
- Cô bé này không tệ, thân hình giống như một tinh linh tiên nữ vậy!
- Cảm ơn Chủ tịch tỉnh Tề đã khen, tôi làm sao mà xinh đẹp được như vậy, người ta bảo tôi là vịt con xấu xí đó.
Khuôn mặt Quách Thu Thiên vui mừng đế nổi khuôn mặt nóng bỏng, đương nhiên là do kích động mới như vậy. Vì trong các bạn ở đây không phải chỉ mình cô là nữ, nhưng Chủ tịch tỉnh Tề khen cô, xem ra đánh giá mình cao rồi.
- Vịt con xấu xí, có một vịt con xấu xí như thế này sao? Phản rồi, làm phản rồi, thế thì Tiểu Diệp thành cái gì chứ, sợ là thành con heo xấu xí rồi, haha…
Tề Chấn Đào cũng cười đùa, khoát tay, dường như cũng có chút mờ ám, làm cho đám bạn học vẻ mặt hâm mộ, liếc nhìn Diệp Phàm và Quách Thu Thiên.
Diệp Phàm vội vàng giới thiệu:
- Chú Tề, con không cần giới thiệu chú nữa rồi, tên tuổi chú vang dội quá, chắc chắn mọi người biết hết rồi. Vị này là tướng quân Trấn Tư lệnh của Quân khu tỉnh Nam Phúc chúng ta, còn vị này là Binh đoàn trưởng binh đoàn Báo Săn vịnh Lam Nguyệt Thủy Châu, Tướng quân Thiết, đại ca của tôi…
Đoạn sau không cần phải nói nữa, tất cả các bạn học đều tất cung tất kính mời rượu xong rồi trốn đi ngay.
Đương nhiên, dù nói chỉ là kính vài chén rượu, nhưng thái độ của mọi người đối với Diệp Phàm đã thay đổi một trời một vực.
Từ thái độ thân thiết của các lãnh đạo trên bàn rượu với Diệp Phàm, hai mươi mấy bạn học đều đang suy nghĩ về thái độ đối với Diệp Phàm sau này, chuyện đêm nay đúng là làm người ta phải kinh ngạc.
Diệp Phàm gọi Phó chủ tịch tỉnh Tề là Chú Tề, kêu Đoàn trưởng Thiết kia là anh Thiết, hình như cũng là thiếu tướng. Trước kia họ cũng từng nghe qua tin đồn về binh đoàn Báo Săn
Biết là một binh đoàn đặc biệt, hình như hơi thần bí, người trong đó đều là cao thủ, võ nghệ cao cường, hơn nữa còn có giấy phép giết người gì đó, giết người cũng không sao gì đó, dù sao là truyền rất mơ hồ
Tư lệnh Quân khu tỉnh Trấn Thang Thành thì không cần phải nói rồi, người ta tai to mặt lớn, hơn nữa còn là một kẻ ngông nghênh trong giới quân đội, cũng là Ủy viên thường vụ tỉnh ủy, ba người này đều là những người ở tầng cao mà đám học sinh này không dám hy vọng đến…
Không thể ngờ một lớp trưởng chui ra từ xó xỉnh nghèo Ngư Dương mà lại quen được ba vị tai to mặt lớn đó. Thiết Chiêm Hùng kia tuy nói là quân đoàn trưởng của đội quân thần bí, nhưng những người bạn ngồi đây không ai xem trọng ông. Vì quân đội và chính trị không liên quan với nhau, nhưng thật ra phân lượng của Tề Chấn Đào và Trấn Thang Thành quá mạnh rồi.
💬 Bình luận chương