- Tôi sẽ không đi, Diệp Phàm, cậu dạy tôi bắn súng đi.
Vệ Sơ Tịnh giống như nhìn đậu đỏ mà không có hứng thú, lắc lắc đầu.
- Tốt lắm.
Giám đốc lâm trường Trịnh cười cười, dẫn theo Phí Ngọc, Phương Lan Hinh đi, Triệu Thiết Hải vốn định ở lại, tuy nhiên Diệp Phàm giải thích y phải bảo vệ tốt Trưởng ban thư ký Phí, phải biết rằng Trịnh Khinh Vượng một người đàn ông phải chăm sóc cùng lúc hai phụ nữ, chỉ sợ gặp phải lợn rừng và thú dữ thì rất nguy hiểm.
Khu bảo tồn thiên nhiên Lang Đang này tương đối lớn, phong tỏa đã vài thập niên, có đủ đặc điểm của rừng nguyên thủy. Giống lợn rừng, sói, rắn độc đều có. Nếu xảy ra vấn đề gì thì khá phiền toái.
Đem cách dùng súng chỉ choVệ Sơ Tịnh, cô học cũng rất hưng phấn, hai người một bên chỉ dạy một bên tìm thú trong rừng để săn, may mắn thay đã phát hiện được một chú gà rừng.
Hai người lập tức rất hào hứng, Vệ Sơ Tịnh bắn một phát súng, không bắn trúng. Gà rừng giương cánh lên xuống phần phật mà liều mình chạy trối chết, trong khi truy kích, hai người vô tình chạy khỏi vị trí ban đầu vài dặm đường.
- Mệt chết được, không đuổi nữa, bỏ đi, buông tha nó.
Vệ Sơ Tịnh trên trán đầy mồ hôi, tóc hơi rối, trong bộ trang phục cô đang mặc che dấu bên trong một phong vị khá độc đáo.
Cô đặt mông ngồi xuống đất, lười di chuyển, hai chân bành rộng ra, tự nhiên dưới phong cảnh này nhìn người đàn ông bên cạnh với hai mắt đăm chiêu.
- Ha hả, chị Vệ, chị ăn mặc thế này thật sự là mê người. Bạn đang đọc truyện được xuống dưới. Sau hậu sự, ba mẹ tôi phiền chị Vệ thăm hỏi...
Thằng nhãi này còn giở giọng như bi tráng cáo biệt vậy.
Thiếu mỗi thứ là hát lên Gió thổi hiu hiu trời lạnh buốt, tráng sĩ ra đi sao chẳng thấy quay về."
- Cẩn thận một chút, tôi muốn anh còn sống.
Vệ Sơ Tịnh vô thức hét lớn những lời này.
- Biết rồi.
Thằng nhãi này một tiếng rống to, xả thân mặc sinh tử đánh về phía lợn rừng. Chẳng mấy chốc, lợn rừng nằm một đống.
"Thình thịch thình thịch …"
Âm thanh liên tiếp vang vọng lên, ở trong đám cỏ tranh diễn ra cảnh 'Diệp Phàm đánh lợn rừng cứu mỹ nhân ký'.
Mười mấy phút sau, âm thanh dần dần dịu đi, Vệ Sơ Tịnh đang lúc tim và mật như muốn nứt ra, khóc lớn thì hắn cũng máu tươi đầy người, thất tha thất thểu trong bụi cỏ đi ra.
- May quá, còn chưa có chết, ha hả a...
Miệng hắn mở rộng ra ngửa mặt lên trời cười dài, nam nhi hào hùng thể hiện trong giờ phút này đây không bỏ sót tý nào. Tự nhiên khiến cô nàng Chủ tịch huyện kia kinh ngạc, tim đập loạn nhịp.
"Người đàn ông trong lòng tôi chính là thế này sao?"
Vệ Sơ Tịnh cũng không biết sự dũng mãnh phi thường từ chỗ nào mà tới, chân không còn mềm nhũng nữa, từ trên cây nhảy xuống, ôm chặt lấy Diệp Phàm kêu lên:
- Mau cầm máu, bằng không…?
💬 Bình luận chương