Đám đông bị bậc tiền bối đáng kính và Diệp Phàm cổ động như vậy nên một lúc sau, họ lần tay lục tiền trong túi quần mình. Dần dần, các cán bộ chính quyền xã và các giáo viên trong trường đi đầu, một cuộc quyên tiền bắt đầu được thực hiện.
Đương nhiên, sau lưng cũng có mấy giọng nói không đồng tình vang lên. Một người nào đó thốt lên:
- Hừ, làm lãnh đạo chỉ được cái tài lừa người lương thiện, người dân không hiểu biết mà thôi. Chủ tịch huyện Diệp góp hai ngàn, anh nói xem hai ngàn đồng của ông ta lấy ở đâu ra?
- Không thể có chuyện ông ta bỏ tiền túi mình ra được, việc này tôi cũng không tin được. Hai ngàn đồng, cũng gần bằng một năm tiền lương rồi còn gì.
Ở quê chúng ta, một cân khoai tây mới được một hào, một con gà mới được 15 đồng.
Hai nghìn đồng có thể làm được bao nhiêu chuyện. Muốn có bao nhiêu đàn bà mà chẳng có? Tôi chắc rằng bên này ông ta đưa ra hai nghìn đồng thì ngày mai ở huyện có ngay hóa đơn hai nghìn đồng cho ông ta thanh toán.
Bây giờ là người lãnh đạo thì việc quyên tiền tất cả đều là thể hiện, đó chẳng phải đều là ngân quỹ quốc gia được bọn họ dùng làm việc thiện đó sao.
Một giọng nói khác nhỏ hơn có vẻ trêu chọc.
- Tuy nhiên, hôm nay hình như tạm thời có chuyện khác lạ đây, có lẽ đúng là m thì có thể mở rộng ra được lắm chứ. Đến lúc đó làm đường cho tốt tôi sẽ đến cắt băng khánh thành.
Bí thư Trang nói với vẻ rất chân thành, nhưng muốn ông ta bỏ tiền ra thì một chút cũng không có.
"Đúng là đồ cáo già, keo kiệt bủn xỉn, đến một xu cũng không chịu bỏ ra, lại bảo ông đây đến nơi khác xin tiền, đúng là thành quân ăn mày."
Trong bụng Diệp Phàm thầm mắng.
Miệng hắn thì lại nói:
- Bí thư Trang, tình hình Ma Xuyên không giống với Ngư Dương trước đây. Trước kia có thể có tới hơn 30 triệu đó là bởi có sự trùng hợp và một loạt cơ duyên mà thôi. Nhân sinh, sao mỗi ngày đề có thể có được cơ duyên tốt như vậy được. Giống như tôi có hân hạnh được gặp gỡ Bí thư Trang đây. Nếu mỗi ngày tôi đều gặp được quý nhân thì đã sớm phát tài rồi. Hơn nữa, khách hàng trước đây người ta cũng đóng góp tiền, nhà máy cũng góp tiền, bây giờ tôi không thể mặt dày mày dặn đi xin tiền người ta được. Rất mất mặt.
- Cậu nhóc này, ai nói cậu khôn chứ, nếu không thì có cơ hội là lên chức liền.
Trang Thế Thành cười nói, miệng cũng có vẻ hòa nhã:
- Nếu cơ duyên không đến, cậu ở Ngư Dương có thể có cơ duyên, lẽ nào đến Ma Xuyên chúng tôi lại không thể đụng vào cơ duyên đó ư. Thật ra, cơ duyên là do con người tạo ra mà có. Tôi tin rằng cậu có khả năng này, về chuyện sửa đường thì tôi sẽ cung cấp cho cậy 300 ngàn khối thuốc nổ là được. Còn tiền bạc thì không có đây. Nói nữa là không có cả thuốc nổ đâu đấy.
💬 Bình luận chương