- Hừ cô thật sự xem tôi như tên d* x*m rồi phải không? Tôi giống cái loại người đó sao? Thuốc này, không thoa nữa
"Bịch" một tiếng, Diệp Phàm đem bát sứ thuốc dán vừa điều chế tiện tay ném vào bên cạnh ghế dựa rồi vào xe khởi động máy
Rồi cũng không thèm quan tâm Nông Viện Viện nữa, xe chạy nhanh như bay, thật khổ cho Nông Viện Viện ngồi bên cạnh
Phần mông của cô đau như kim đâm, vừa định đứng lên thì bị xe Diệp Phàm làm một cú sốc, lại đụng phải đầu, đau đến mức nước mắt chảy tràn
Cô biết rõ là Chủ tịch huyện Tiểu Diệp cô ý như thế, tốc độ xe này, nhanh đến mức như bay vậy. Rốt cuộc không kìm nổi
Hô lớn:
- Cho anh thoa, cho anh thoa. Hừ cùng lắm thì anh mà đụng vào Nông Viện Viện tôi đây thì bất quá tôi chết cho anh xem
Nông Viện Viện một bên ứa nước mắt nhỏ giọng khóc, một bên như đang trút giận hô lớn, người này vào lúc này đây bất chấp tất cả, cũng không thèm e sợ Tiểu Diệp là cái gì Chủ tịch huyện nữa rồi
- Hừ, cũng không lạ
Diệp Phàm một tiếng hừ lạnh, "kít" một tiếng dừng xe.
Mở ra cửa xe, nắm lấy Nông Viện Viện đẩy vào ghế sau. Nông Viện Viện cũng dỗi hờn, nhanh gọn trực tiếp nằm lên trên chiếc ghế giường, hung tợn mà nhìn chằm chằm Diệp Phàm, giọng kia chính là —— để xem anh làm gì tôi? Cùng lắm thì chết, cờ lê cũng bị cô ném bỏ, dù sao cái thứ đó cũng không được tích sự gì
- Ha ha ha… Vậy mới ngoan chứ
Diệp Phàm giống ma quỷ, âm trầm cười lớn, giơ tay vén tóc phủ trước trán Nông Viện Viện
Thoa lên đó một lớp thuốc dán mới điều chế, vươn tay nhẹ nhàng x** n*n ở trên trán cô, dần dần Nông Viện Viện cảm giác thấy trong tay Diệp Phàm tỏa ra một sự ấm áp, hít thở lấy vẻ nam tính mà trên người Diệp Phàm tỏa ra
Dần dần, thấy Diệp Phàm cũng không có động tác gì khác, lại hung hăng mà trừng mắt liếc nhìn Diệp Phàm một cái rồi từ từ nhắm hai mắt lại để mặt thằng nhãi xoa trán
Cảm giác khoan thai thoải mái, đang buồn bực thì thanh âm thằng nhãi Diệp Phàm truyền đến, nói:
- Đỡ chứ
- Ừ
Nông Viện Viện từ khoang mũi hừ ra một tiếng
- Phía sau có cần xoa một chút không, bao cô hai ngày thì khỏe hẳn, hơn nữa, một vết thương nhỏ cũng không sẽ không còn
Thằng nhãi này lập tức được một tấc lại muốn tiến một thước
- Không được
Nông Viện Viện tức giận đến mức lập tức ngồi dậy, tuy nhiên phần mông kia bị cô ngồi một cái lại bị đau mà "ây da" một tiếng, trợn trắng mắt nhìn đồng chí Diệp Phàm.
- Đều tại anh
- Ôi đầu năm nay người tốt khó làm, người có lòng luôn không được báo đáp, kỳ thật cô xem tôi như bác sĩ thì được rồi, tôi chỉ cởi đến phía trên bộ vị, kỳ thật chính là phía dưới phần eo một chút, vậy có sao đâu, con gái thời đại các cô có khi mặc quần áo không phải cũng lộ cả rốn sao?
Thằng nhãi này hắng giọng cười nói.
Ở trong mắt Nông Viện Viện chính là một con sói già xấu xa đang dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ là mình đây, hừ nói:
- Mơ mộng hão huyền, đó là loại gái khác, không phải là chúng tôi
- Không thoa thì thôi, lên đường
Thằng nhãi này bưng bát làm bộ muốn đi.
- Vậy thử xem, chỉ được ở phía trên, không được xuống dưới
Nông Viện Viện cảm thấy còn phải đi mấy tiếng đồng hồ, cái đau kia đích xác có chút khó chịu, hơn nữa vào giờ phút này cô đã hoàn toàn tín nhiệm đồng chí Tiểu Diệp
- Được
Diệp Phàm trang trọng mà gật gật đầu, rất ra dáng
Nông Viện Viện nằm sấp xuống, tuy nhiên, khi tay Diệp Phàm chạm vào trên lưng quần cô, cả người cô vẫn là có chút run rẩy
Nhẹ nhàng kéo lưng quần xuống đến phía trên phần mông
"Ôi sưng lớn đến thế này, đều tụ máu hết rồi, xanh tím hết trơn. Phan mặt rỗ a, mày cũng ra tay ác thật". Diệp Phàm thở dài, chuyên tâm thoa thuốc
Thoa qua thoa lại, phía dưới thằng nhãi này lại bắt đầu rục rịch. Bởi vì mùi hương trên người Nông Viện Viện rất là k*ch th*ch nhiệt huyết sôi trào của tên sắc lang nào đó, máu trăn kia lại ra tác quái
Tay kia không cẩn thận trợt một cái không ngờ đụng vào đường rãnh trên mông Nông Viện Viện, kỳ quái chính là Nông Viện Viện không ngờ không cảm giác được, cũng không la hét một tiếng
Thằng nhãi này lá gan liền lớn thêm, nhẹ nhàng kều tay một cái, lơ đãng kéo quần xuống thêm một chút, nửa phần mông trên trắng nõn mượt mà của Nông Viện Viện thật khiến người ta trào máu mũi chợt hiện ra trước mắt anh heo nào đó. Thằng nhãi này nhẹ nhàng xoa thuốc, xúc cảm vô cùng k*ch th*ch. Bạn đang đọc truyện được còn phải kiên trì chịu đựng, đó là một cảm giác gì đây
- Được đó em gái lớn, tôi vẫn rất là nguyện ý, ha ha ha...
Mã Vân Tiền bừa bãi mà cười, hoàn toàn không để ý đến cảm giác của cô em gái nhà người ta
Đúng lúc này, Diệp Phàm đi đến.
Trong phòng hội nghị không ngờ lập tức yên tĩnh, hiện ra có chút quỷ dị.
"Việc lạ, mình cũng không phải nhân vật số 1 Chu Phú Đức, sao có oai vũ lớn như vậy?" Trong lòng Diệp Phàm suy nghĩ có chút là lạ, lướt qua mọi người một cái, trên mặt lộ vẻ mỉm cười thản nhiên hướng mọi người gật gật đầu.
- Chủ tịch huyện Diệp, nghe nói cậu lần này tuần tra mấy chính quyền xã, động tác tương đối lớn a
Mã Vân Tiền lời kia liền phun ra ngoài, dường như đang nói giỡn, dường như lại hàm chứa một hương vị khó hiểu
- Ủa động tác, có động tác gì? Hơn nữa phía trước còn có chữ "lớn", sao tôi không cảm thấy gì hết?
Diệp Phàm giả vẻ mặt kinh ngạc.
"Giả bộ hả thằng quỷ" Mã Vân Tiền trong lòng phun ra một câu, cười nói:
- Xã Kháo Sơn Truân Tử đập một cái là trên con số triệu, lại thêm trên một triệu tiền trợ cấp ở xã Kim Đào, hơn nữa còn bỏ cũ thay mới bỏ chức vụ bí thư của Phan mặt rỗ, tự mình bổ nhiệm đại biểu Bí thư, nghe nói còn ở xã Chức Nữ mở thêm uỷ ban khai phá lá trà gì đó, Chủ tịch xã Liên Nông cũng do cậu tạm thời bổ nhiệm chức chủ nhiệm, đây chẳng lẽ không phải…
Mã Vân Tiền nói nửa câu, lại lướt qua ánh mắt của các vị ủy viên thường vụ, hơi có vẻ đắc ý. Lời kia, tự nhiên là ý vị sâu xa
"Thằng khốn nó chứ, rõ ràng là muốn khơi mào sự tình." Diệp Phàm trong lòng thầm mắng một câu, miệng cười nói:
- Ha ha, nhà trường liên quan đến sự an toàn của hơn một ngàn trẻ em, không thể xem là trò đùa
Thực sự xảy ra chuyện, tôi tin rằng, Chủ nhiệm Mã ông cái mông kia có lau cũng không sạch. Về mặt an toàn, Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật như ông thì biết cái gì
Nói về phần xã Kim Đào, tôi chỉ là có chút không nỡ mà giương mắt nhìn cây đào được nông dân cực khổ trồng ra lại bị đốn bỏ
Còn về Phan mặt rỗ đó là do anh ta tự mình rước lấy, hơn nữa lúc ấy sự phát đột ngột, đồng chí Thái Tắc Dân cũng là tạm thời thay thế. Cũng không phải là chính thức bổ nhiệm gì, sự cấp tòng quyền thôi
Diệp Phàm bật cười ha hả, công kích lại
- Hừ thay thế ư, tôi nghĩ Chủ tịch huyện Diệp khẳng định còn chưa báo cáo với Bí thư Chu đúng không?
Mã Vân Tiền cười lạnh, bắt đầu nã pháo
- Ha ha, có báo cáo hay không, việc này thì có gì liên can đến ông nào?
Diệp Phàm một câu tống qua đó, ý là một Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật như ông thì ở trong này bới móc cái gì, Bí thư Chu người ta còn chưa tỏ thái độ
Cho nên, lời này vừa ra, thiếu chút nữa là nghẹn chết Mã Vân Tiền. Các ủy viên thường vụ khác thì toàn bộ trơ mắt xem náo nhiệt, coi như là làm nóng trước buổi họp chính thức
- Hừ không liên can tới tôi, tuy nhiên, tôi có chút nhìn không qua được?
💬 Bình luận chương