- Ôi... Lúc trước... Cái này...
Diệp Phàm giả bộ khó xử, nhìn Mã Diễm Xuân và Tộc trưởng Mã.
- Hừ, chúng ta hôm nay là họp về việc sửa đường và mở đường, tạm thời gác việc của đám người Mã Tiêu qua một bên đi, tin rằng phòng công an huyện sẽ nhanh chóng xử lý theo quy định. Tuy nhiên, lúc nãy tôi đã nghe thấy đồng chí nào có nói rằng nếu là Mã gia chúng tôi vào Qũy Chủ tịch huyện thật ra cũng là có ý tiện cho Diệp Phàm sử dùng. Về phương diện này, tất nhiên lại là lão hồ ly Tôn Quốc Đống muốn giở trò lấy của chung để báo ơn cá nhân rồi.
- Ừ, Nông Viện Viện, cô lập tức an bài một người đi kiểm tra thử.
Diệp Phàm ừ một tiếng, bỗng cười nói:
- Nhìn thấy chưa, các đồng chí, huyện Ma Xuyên chúng ta quả thật là nhân tài lớp lớp xuất hiện, chỉ một lát thôi mà đã góp được 4 triệu rưỡi rồi. Ngay cả Chủ tịch huyện như tôi cũng cảm thấy rất xấu hổ đó. Vậy thì con đường Thiên Tường chúng ta có hy vọng rồi, và tôi rất có niềm tin lần này sẽ thành công tốt đẹp. Tiếp theo, trong huyện cũng đã sắp xếp hết mọi việc rồi, đây là Bí thư Chu trước khi đi đã dặn dò kỹ rồi đó.
- Ha ha, Chủ tịch Diệp, chúng ta đều đã góp tiền rồi, nhưng không biết Chủ tịch Diệp có thực hiện được lời hứa hay không?
Lúc này, Thiết Đông bỗng quay đầu pháo lại hướng về đồng chí Diệp Phàm.
Nghe y nói vậy Mã Vân Tiền cũng bỗng nhớ lại hình như Diệp Phàm lúc nãy có nói rằng nếu mình lấy ra được bao nhiêu tiền thì Diệp Phàm sẽ gấp bốn lần, hắn lập tức không đọ với Thiết Đông nữa, miệng thì hả ra, cười nói:
- Ừ, mọi người đều đã nghe thấy Chủ tịch Diệp nói rằng, sẽ gấp bốn lần số tiền của Mã Vân Tiền đó, và lúc nãy các đồng chí đều đã nhìn thấy rồi, Mã gia chúng tôi đã góp 1 triệu rồi đó, ha ha...
Mã Vân Tiền nói xong, với Thiết Đông hai người cùng trừng mắt nhìn đồng chí Diệp Phàm.
- Ha ha, tin rằng Chủ tịch Diệp không phải là người bắn tên không đích đâu. Tục ngữ có nói, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy. Chủ tịch Diệp là lãnh đạo cả huyện, câu này chắc không phải nói lung tung thôi. Bằng không, sau này những đồng chí cấp dưới cũng làm theo như thế thì lời nói của Chủ tịch Diệp còn có uy tín nữa không? Ha ha, đồng chí Thiết Đông và đồng chí Vân Tiền, hai vị thì đừng so bì về việc này nữa.
Bí thư Đảng quần Vi Bất Lý đột ngột chen vào, dĩ nhiên là muốn xem Diệp Phàm bị mất mặt rồi. Hắn ăn nói rất kỳ quái, lời nói như cây súng bắn vào người Diệp Phàm. Hơn nữa bề ngoài là khen nhưng ẩn ý là chế nhạo.
Mã Vân Tiền góp 1 triệu, thế Diệp Phàm thì phải góp 4 triệu. Dù thế nào đi nữa đồng chí Vi Bất Lý cũng không thể tin rằng Diệp Phàm có thể lấy được 4 triệu ra, nghe nói hắn chỉ lấy được 1 triệu thôi, con số này và 4 triệu không phải chỉ là chênh lệch nhỏ tí đó.
Thiết Đông đương nhiên chỉ có cách ép Diệp Phàm lên núi Lương Sơn (ép tới bước đường cùng) rồi trong khi đang đau lòng vì tiền của mình. Dù sao cũng không thể để mình một người bị lỗ chứ, cũng phải xem một ai nào đó bị mất mặt mới được, bây giờ chỉ còn lại Tôn Ngọc Minh chưa hé răng thôi.
'' Mẹ kiếp, toàn bộ người đều muốn ép buộc bố mày. Không ngờ mấy người này cũng không dễ đối phó chút nào cả. Bây giờ ngược lại là chuốc vạ vào thân rồi.
Phiền phức rồi, tính đi tính lại, chỉ có cục Giao thông địa khu cho 600 nghìn, và thắng được thằng Phó bí thư Kê Nhất Tiêu 200 nghìn khi ở quận Thông Đô.
Còn Sứ Vương Các và tập đoàn Võ Thánh tất cả mới 1 triệu. Bí thư Trang góp 300 nghìn để mua thuốc nổ, tính hết tất cả mới hai triệu mốt thôi.
Cách 4 triệu vẫn còn xa. Phải đi đâu mà tìm ra số tiền còn lại nhỉ. Nếu bình thường chắc có khả năng, nhưng bây giờ không kịp rồi. Xem ra cũng không nên tùy ý nói năng khoác lác như thế, đúng là họa từ miệng ra, ơi...
Diệp Phàm nhanh chóng suy nghĩ, cảm thấy rất hối hận.
Đương nhiên, trong phòng bây giờ ngoài Phương Viên, Tôn Minh Ngọc và Ngô Đồng ba người ra, còn lại đều cố tình muốn xem Diệp Phàm bị mất mặt. Nhìn thấy Diệp Phàm chỉ cứ hút thuốc thôi, mọi người đều biết được hắn hôm này không thoát ra được rồi.
Mã Vân Tiền và Thiết Đông, Vi Bất Lý đương nhiên là đang nghiêm túc trừng mắt nhìn Chủ tịch Diệp rồi, xem bộ kịch hay sắp mở màn rồi.
Vài phúc đã trôi qua rồi.
Mã Vân Tiền không kìm nổi, cười tủm tỉm nói:
- Chẳng lẽ là Chủ tịch Diệp chê tiền nặng quá cho nên mới không khiêng về sao? Vừa đúng lúc Trưởng phòng Ngô cũng ở đây, có cần Trưởng phòngNgô lái chiếc xe thương vụ đi chở về hay không?
- Không cần, sức khỏe Thiết Đông tôi vẫn chưa yếu lắm, khiêng vài triệu chắc không phải vấn đề.
Thiết Đông cười giọng nói.
- Ha ha ha, trước tiên để Phó chánh văn phòng Nông giới thiệu cho mọi người về tình hình tôi đi tìm tiền đã, đừng vội, mọi người hãy kiên nhẫn chờ đợi đi.
Diệp Phàm chợt cười lên, lạnh nhạt liếc hai thằng kia một cái.
- Thưa các vị lãnh đạo. Mấy hôm nay tôi đã đi dạo một vòng với Chủ tịch Diệp, tìm được số tiền như sau: Cục trưởng Ngô của cục Giao thông địa khu góp 600 nghìn, quận Thông Đô... như vậy tất cả là hai triệu mốt. Nhưng gần đây Chủ tịch Diệp chẳng phải đã lái về năm chiếc xe sao, nghe nói mấy chiếc xe đó trị giá một triệu hai trăm nghìn, tính hết tất cả là ba triệu ba trăm nghìn.
Nông Viện Viện vừa nói xong.
Vi Bất Lý thì bắt đầu cười nói:
- Nông Phó trưởng ban, mấy chiếc xe kia cũng có thể tính vào hả? Chẳng lẽ phải đem đi bán đấu giá rồi góp đi sửa đường sao?
Thằng ranh Ngô Đồng nghe vậy trong lòng run lên, hắn thật sự rất sợ Diệp Phàm sẽ vì giữ sĩ diện mà đem đi bán, đến lúc đó mình không dám ngăn cản đâu.
Thật vất vả mới được khoe một vòng ở huyện Giang Tân và huyện Xương Châu, chẳng lẽ lại bị bay mất đi trong giây phút sao?
Như vậy sau này mấy Trưởng đồn công an trong thị trấn Sư Vương, thị trấn Phù Dung sẽ cười bẽ răng đó. Hắn mịt mờ nhìn chằm chằm Diệp Phàm, hai bàn tay thì đã đầy mồ hôi rồi.
💬 Bình luận chương