Lê Công Lượng đi rồi, bên trong căn phòng lúc này chỉ còn lại một m*nh tr*n Tĩnh Kỳ. Dưới ánh đèn hiu hắt, hắn cho tay vào trong ngực áo, đem một tờ giấy lấy ra.
Trên giấy chính là nét chữ của Viên Hi. Hồi chiều, trong lúc hắn đang đi trên đường, có một người đã bí mật đưa cho. Trước giờ vẫn vậy, cách thức liên lạc đều do Viên Hi quyết định, tính an toàn và cơ mật luôn được đảm bảo. Đừng nói khó ai có thể nhận biết, kể cả khi bị phát hiện, đoạt lấy thư từ đi nữa thì cũng khó lòng nhìn ra được thành từ những tảng đá lớn, nặng vài tạ xếp đều, chồng chất lên nhau. Giữa các tảng đá, hắn cho người đem những bụi cây phun chai - một loài cây thủy sinh có rễ bám chắc vào thân đá - trồng xen kẽ để liên kết mà giữ đập.
Một con đập bằng đá, trồng cây xen kẽ vào như vậy liệu có đủ để chống lại mưa lũ?
...
Đã có những hoài nghi. Bản thân Lý Long Tích thực chẳng an tâm. Trong suốt quá trình xây đắp con đập, Lý Long Tích hắn đã nhiều lần đích thân đi ra đến tận nơi xem xét, rồi hướng Trần Tĩnh Kỳ hỏi han, chất vấn. Mỗi lần như vậy Trần Tĩnh Kỳ đều giải trình cặn kẽ, từ đầu tới cuối thái độ đều rất tự tin, còn dám nói lời đảm bảo.
Thấy hắn khăng khăng, nhất mực tin tưởng như vậy, Lý Long Tích cũng bớt lo phần nào, tiếp tục ủy thác.
Theo thời gian, con đập rốt cuộc cũng được xây đắp xong...
Ngày khánh thành, dân chúng Phụng Thiên kéo tới xem rất đông. Nhìn con đập bằng đá với những bụi cây phun chai, đã có không ít người tỏ ra lo ngại. Thậm chí có kẻ ngay tại đương trường lắc đầu, cảm thán thở dài.
Ngó coi phản ứng của dân chúng Phụng Thiên, trông thấy những gương mặt hoài nghi, ít nhiều thất vọng nọ, Lý Long Tích không khỏi nhíu mày. Hắn đưa mắt nhìn qua Trần Tĩnh Kỳ.
Trái ngược hoàn toàn với hắn, Trần Tĩnh Kỳ vẫn một bộ thong dong, trên môi còn sinh vài phần tiếu ý.
"Hắn đã dám mạnh miệng nói lời bảo đảm, ắt hẳn sẽ không sao..."
Lý Long Tích lặng lẽ thở một hơi, đứng ra chủ trì buổi lễ cúng tế.
💬 Bình luận chương